Chương 17: (Vô Đề)

Mục tiêu của Hứa Quân Dao rất rõ ràng, đó chính là kẻ đầu sỏ Hưng ca, vì vậy nàng vung con rắn chết thật mạnh, mạnh đến nỗi rắn vung đến đâu chỗ đó đều để lại vết máu nhạt.

"Bụp!" một tiếng, nàng dùng sức quất về phía Hưng ca, nhưng vẫn không thể quất trúng người hắn.

Con rắn chết bị nện hụt xuống đất nhiều lần, da thịt vỡ vụn, tan tác.

Dẫn đầu đám người tới cứu nhi tử là Lý Thị, lúc này nàng ta thấy trên mặt mình đột nhiên mát lạnh, đưa tay lên mặt sờ, rồi nhìn thật kĩ, đôi mắt trợn tròn "Uỳnh" một cái hôn mê ngay tại chỗ.

"Phu nhân!" Nô tì theo sau nàng ta la lên, vội vàng chen qua đám người, tiến lên đỡ chủ tử dậy.

Nguyễn Thị cảm thấy mình sắp điên mất rồi, sao nữ nhi bảo bối của nàng có thể cầm rắn đi đánh người được.

Đối với nàng mà nói, còn điều gì đáng sợ và điên rồ hơn thế này nữa.

Còn Lâm Thị cũng không đỡ hơn các nàng là bao, đặc biệt là khi nhìn thấy nhi tử Miễn ca của mình đang đứng cạnh vỗ tay, vừa nhảy vừa hò hét trợ uy.

Nàng xém nữa cũng ngất luôn ra đấy.

"Miễn ca, con về đây cho ta!!" Nàng hét toáng lên.

"Tam muội muội làm tốt lắm, tam muội muội đỉnh nhất, đánh hắn đi, mau đánh hắn đi!" Miễn ca chẳng thèm để ý tới nương mình, phấn khích mà vung nắm đấm lên cổ vũ, hắn như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Hưa Quân Dao, thỉnh thoảng hô lên mấy tiếng " làm tốt lắm" để trợ uy.

Mặc dù Hứa Quân Dao có "vũ khí" trong tay, nhưng dáng người nàng nhỏ bé, tay chân thì ngắn tủn làm sao có thể đuổi kịp thằng bé Hưng ca sáu tuổi, thế nên nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương chạy đi ngày càng xa, trong lòng càng thêm tức giận.

Châu ca chớp đôi mắt to như hạt ngọc, đột nhiên chui vào lối đi nhỏ bên cạnh.

Hứa Quân Dao tiếp tục quất " roi da" vào khoảng không, nàng tức đến nỗi quật thật mạnh.

Tuy nghe thấy tiếng hét của Nguyễn Thị từ xa vọng lại, nhưng cũng chỉ làm động tác của nàng chững lại vài giây song nàng vẫn liều mạng vung con rắn chết đuổi theo Hưng ca.

Hôm nay bản cung không dạy dỗ ngươi một trận thì tên của bản cung sẽ viết ngược lại! Nàng thề độc.

"Bảo Nha quay lại, Bảo Nha quay lại mau!" Nguyễn Thị thật sự phát điên rồi, nàng bước thật nhanh đuổi theo nữ nhi.

Thấy dọc dường rơi vãi đầy máu thịt của con rắn, sắc mặt nàng trắng bệch, không sao nhấc nổi chân.

Bích Văn và đám thị nữ vẫn cắm đầu đuổi theo, bọn họ thấy mình cách thân ảnh nhỏ bé đang vung "roi da" ngày càng gần.

Khi một tì nữ bên cạnh Lâm Thị sắp tóm được Hứa Quân Dao, đúng lúc tiểu nha đầu này vừa rút " roi da" về sau khi đánh vào không trung, lập tức đầu rắn lạnh lẽo, khủng bố xẹt qua sườn mặt của nàng ta, dọa nàng ta sợ tới mức không kịp hét ra tiếng đã ngã lăn ra bất tỉnh.

Bích Văn cùng đám người ba chân bốn cẳng nâng vị tì nữ kia dậy, nhưng không còn ai dám đến gần thân hình nhỏ ấy nữa.

Hứa Quân Dao hít một hơi, tiếp tục đuổi theo, nhưng dù nàng có đuổi thế nào người phía trước cũng chỉ để lại cho nàng bóng lưng nhỏ dần.

Nàng tức đến nỗi hai hàng lông mày dựng đứng, ra sức vung "roi da", mỗi lần vung lên máu thịt rắn lại bắn tung tóe khắp nơi làm cho mọi người ngày càng sợ hãi.

Hưng ca co giò chạy như điên như dại, hắn chạy mãi, chạy mãi đến khi tiếng thân rắn nện xuống đất ngày càng bé đi mới dám tranh thủ quay đầu nhìn lại.

Khi nhận ra mình đã cách xa đứa em họ khủng khiếp kia, trong lòng hắn cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn.

Hắn dừng chân, quay ngược lại nhìn Hứa Quân Dao làm mặt ngoáo ộp, ngoáy ngoáy cái mông nói: "Đến đây đến đây, đến bắt ta đi, bắt ta đi nè, nha đầu chết tiệt đến đây đê!"

Đột nhiên, một bóng người nhỏ bé lao về phía hắn với tốc độ cực nhanh, hắn chỉ cảm thấy chân trái bị bó chặt, thoắt cái đã bị ai đó gắt gao ôm chặt.

Hắn cúi đầu nhìn, nhận ra kẻ đó chính là thằng em họ mình, ngay sau đó, hắn nghe thấy đối phương hét thật to: "Muội muội đến đây mau, muội muội nhanh đến đâyyy!!"

Hưng ca suýt nữa bị hắn dọa cho hồn vía lên mây, vội vàng quay đầu lại thì nhìn thấy tiểu nha đầu đang lao nhanh về phía mình; hắn vô cùng hoảng loạn,  một bên dùng sức muốn kéo chân mình thoát khỏi cái ôm của Châu ca, một bên run rẩy nói: "Đệ buông ta ra, buông ta ra!!!"

Vốn dĩ Hứa Quân Dao đã có chút nản lòng, nhưng nay sự việc lại xảy ra biến cố.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!