Chương 15: (Vô Đề)

Cái mũi nhỏ của Hứa Quân Dao nhăn lại, nhưng nàng vẫn nhắm mắt làm ngơ tiếp tục liếm láp lớp vỏ bọc đường, đợi nàng liếm thêm mấy lần nữa,  Đường Tùng Niên liền ăn luôn quả sơn trà đấy.

Nàng trừng mắt cảnh cáo hắn, nhưng Đường tùng Niên coi như không nhìn thấy, hắn thừa dịp lúc nàng không để ý liền "a u" vài cái ăn hết sạch quả sơn trà trên xiên.

Uiii, chua quá chua quá!!! Vị chua tràn ngập cả khoang miệng, hắn hít một hơi thật sâu như thể lấy thêm sức mạnh, quai hàm tiếp tục gắng sức nhai, sau đó lại ép bản thân mình nuốt xuống.

Hứa Quân Dao cười khanh khách khi nhìn thấy bộ dạng chật vật của hắn.

Đáng lắm! Ai bảo ngươi cướp đồ ăn của bản cung.

Đường Tùng Niên nghe thấy tiếng cười trong trẻo của nữ nhi, vừa buồn cười lại vừa tức giận nhéo lên cái mũi của con bé: " Con nhóc thối tha, chỉ thích cười nhạo phụ thân!"

Hứa Quân Dao càng cười vui vẻ.

Đời trước, mỗi lần khi nàng nhìn thấy lão già thối gặp xui xẻo, nàng đều có thể ăn thêm nửa chén cơm nữa.

Cha con hai người hiếm khi hòa thuận, vui vẻ cùng nhau đi dạo phố cùng nhau xem chỗ nọ ngắm chỗ kia; nhìn thấy có chỗ đang làm xiếc bọn họ cũng chen vào đám đông ấy, cùng với mọi người reo hò, hoan hô; nhìn thấy cạnh đường có mỗi ông lão nặn tò he(**), không đợi tiểu nha đầu lên tiếng Đường Tùng Niên đã bế nàng qua bên đó, bảo ông lão nặn một cái dựa theo bộ dạng của nàng.

"Không muốn, muốn phụ thân, muốn phụ thân cơ!"  Ai ngờ rằng tiểu nha đầu vừa lắc đầu quầy quậy vừa vung tay loạn xạ cả lên.

Đường Tùng Niên có chút sửng sốt, ngay sau đó vui vẻ cười lớn: " Được thôi, vậy nặn giống phụ thân đi."

Ai yaa, tiểu nha đầu cuối cùng cũng chủ động nói muốn phụ thân rồi.

Hắn đã nói mà, người mà khuê nữ của hắn thích nhất chính là phụ thân, mặc dù tính tình tiểu nha đầu có chút hục hặc, nhưng tâm tư muốn gần gũi với phụ thân của con bé hắn tự hiểu là được.

Hứa Quân Dao tha thiết nhìn ông lão nặn một lát, trong lúc lơ đãng, ánh mắt của nàng bị bóng dáng của người phía sau cách đó không xa thu hút.

Khi nàng nhìn kĩ diễn mạo của đối phương, ánh mắt nàng lập tức sáng ngời, vừa mừng vừa sợ.

Phương Nghi cô nương?! Là nàng, chính là Phương Nghi cô cô khi còn trẻ.

Nhưng ngay sau đó, nàng liền thấy nữ tử ngẩng đầu nhìn về phía mình, bên trong đôi mắt đan phượng ấy chứa đầy thù hận không thể che giấu được.

Hứa Quân Dao thôi không cười nữa.

Nàng rất muốn nói với chính mình, ánh mắt cay độc của đối phương không phải nhắm vào mình, mà là nhắm vào lão già thối Đường Tùng Niên đang ở bên cạnh nàng,  thế nhưng ánh mắt ấy vẫn luôn chĩa thẳng vào mắt nàng, khi bốn con mắt chạm nhau, nàng thậm chí còn cảm nhận được sát khí trong đôi mắt hung tàn ấy.

Giờ này khắc này, nàng không thể không thừa nhận, người đối phương nhìn chính là mình.

Nhưng mà, tại sao chứ? Nàng chẳng qua chỉ là một con bé còn chưa đầy hai tuổi, sao có thể có thâm cừu đại hận với ai? Sao lại nhìn nàng bằng còn mắt cay nghiệt như thế?!

Càng làm cho nàng khiếp sợ chính là, ngay sau đó, nàng lại nhìn thấy một nữ tử dáng người thấp bé đi đến cạnh Phương Nghi, thái độ cung kinh nói gì đó với nàng ta, khi nữ tử kia quay mặt nhìn sang làm Hứa Quân Dao nhất thời quên cả hô hấp.

Đồ Y, là nàng ta! Lẽ nào bọn họ đã sớm quen biết nhau? Hơn nữa, giữa bọn họ có vẻ như là quan hệ chủ tớ? Nàng ta nhìn Phương Nghi cô cô với ánh mắt kính trọng như mẫu thân, và Đồ Y cái người lúc nào cũng chống đối các nàng…

Nhưng mà, rõ ràng đời trước hai người này không hề để lộ ra nửa phần quen biết.

Nhưng với những gì nàng trông thấy vào giờ khắc này thì Đồ Y rõ ràng là thân phận người hầu; cái thân phận mà ở kiếp trước, nàng ta đã dùng hết những thủ đoạn độc ác để đối phó với nàng và Phương Nghi cô cô.

Lúc này, suy nghĩ của nàng có chút hỗn loạn, Phương Nghi vẫn hung tợn trừng mắt nhìn mình sau đó mang theo Đồ Y rời đi.

Đột nhiên, nàng cảm thấy bản thân mình đã mơ hồ nhận thức được vấn đề.

Chỉ là, nàng vừa nghĩ liền cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, cả người lạnh buốt.

Bất luận hai người bọn họ có quan hệ gì, những chuyện đã qua là thật hay giả, rồi có một ngày nàng chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng mọi chuyện.

Bên này, ông lão đã nặn xong " Đường đại nhân" bằng đường, Đường Tùng Niên vui vẻ trả tiền sau đó đưa tò he giống hắn y như đúc cho nữ nhi, cười nói: " Bảo Nha nhìn nè, đây là "phụ thân" mà con muốn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!