"….
Đã điều tra rõ cung nữ Phương Nghi ở Đông Cung năm đó, nàng ta chính là trưởng công chúa Khánh Bình, nếu bệ hạ vẫn kiên trì muốn lập Thục phi nương nương làm hoàng hậu thì thật sự không thích hợp."
"Nương nương theo hầu bệ hạ đã nhiều năm, lão thần không dám vọng ngôn rằng nương nương có lòng làm chuyện xấu hay không, nhưng nàng đã từng được dư nghiệt tiền triều che chở là sự thật không thể bàn cãi, khi còn sống Phương Nghi hết mực bảo vệ nương nương, thậm chí còn không tiếc tính mạng để bảo vệ nương nương, nay chúng ta còn chưa biết trong đó có âm mưu nào khác không, nên chuyện này cần phải được điều tra kỹ lưỡng hơn."
"Vì vậy, thần mong bệ hạ suy nghĩ lại chuyện sắc lập nương nương làm Hoàng hậu!" Đường Tùng Niên khom người chân thành nói.
Sắc mặt của Triệu Nguyên Hựu tái nhợt.
Hắn hiểu ý của Đường Tùng Niên, cho dù Thục phi có cấu kết với dư nghiệt tiền triều hay không, chỉ dựa vào việc nàng đã từng dính dáng tới dư nghiệt tiền triều thì nàng đã không còn thích hợp với ngôi vị Hoàng hậu nữa.
Đường Tùng Niên dừng lại đúng lúc, không còn nói thêm nữa mà khom người hành lễ cáo lui.
Triệu Nguyên Hựu ngồi ngơ ngẩn, đến cả lúc ông rời đi lúc nào cũng không hề hay biết.
Không biết đã qua bao lâu, hắn rủ mắt, nhìn thánh chỉ phong hậu đặt trên ngự án mà mình đã viết xong, sau một phút trầm mặc, hắn lấy kéo ra chầm chậm cắt nát chiếu chỉ.
Một lát sau, hắn cầm bút lông lên, nhúng mực, chần chừ hồi lâu, cuối cùng hạ bút, viết loại một thánh chỉ phong hậu mới.
Buổi chầu sớm ngày hôm sau, tổng quản nội thị tuyên đọc chiếu chỉ phong hậu, tiếng nói chói tai vang vọng khắp điện Kim Loan rộng lớn, Triệu Nguyên Hựu ngồi trên bảo tọa với vẻ mặt ngẩn ngơ.
Nàng ấy có buồn không? Chắc không đâu nhỉ? Tuy lần này trẫm đã nói mà không làm, rõ ràng đã đồng ý sắc phong nàng làm Hoàng hậu, vậy mà cuối cùng lại đổi thành sắc phong Thẩm Tiệp dư, nàng ấy nhất định sẽ buồn lắm.
Nhưng mà hiện giờ nàng vẫn còn đang ốm, ngộ nhỡ tức quá khiến bệnh tình ngày càng nghiêm trọng thì phải làm sao mới tốt đây?
Hắn chìm trong suy nghĩ miên man của chính mình, cũng không chú ý tới vẻ mặt ngạc nhiên của chúng triều thần về vị Hoàng hậu mới này, càng không chú ý tới tổng quản nội thị đã đọc xong thánh chỉ.
Mãi đến khi tổng quản nội thị nhỏ tiếng nhắc nhở, bấy giơ hắn mới lấy lại tinh thần, khoát tay, tổng quản nội thị hiểu ý, lập tức cất giọng the thé nói: "Bãi triều!"
Hắn sải bước về điện Kim Loan, bỗng thấy một cung nhân vội vàng chạy tới với vẻ mặt hốt hoảng, hắn nhìn thật kĩ thì nhận ra đối phương là người trong cung Hứa Quân Dao, trái tim hắn lập tức siết chặt, bỗng nhưng không dám đối mặt với đối phương.
"Bệ hạ! Bệ hạ! Nương nương mất rồi!" Cung nhân kia nhào tới trước mặt hắn, quỳ "bụp" xuống, nước mắt đầy mặt cất tiếng bẩm báo.
Triệu Nguyên Hựu cực kỳ hoảng hốt, cả giận quở: "To gan! Ở đâu ra cẩu nô tài dám cả gan trù ẻo chủ tử! Người đâu, lôi hắn ta xuống!"
Hôm qua nàng vẫy còn cùng hắn phê duyệt tấu chương trong ngự thư phòng, rõ ràng mọi chuyện đã tốt cả rồi, không ngờ cẩu nô tài này dám….
Thật là láo xược!
"Bệ hạ, những gì nô tài nói đều là thật, thái y đã chẩn mạch rồi, Thục phi nương nương, nương nương đã mất rồi!" Cung nhân quỳ trên đất khóc lóc.
Cơ thể Triệu Nguyên Hựu chao đảo, đẩy mạnh tổng quản nội thị đang đỡ hắn ra, rồi chạy nhanh về phía cung Bích Tú.
Cung Bích Tú lúc này đã loạn như cào cào, Hứa Thục phi bỗng nhiên chết khiến đám cung nhân vô cùng hoàng sợ, đặc biệt là đại cung nữ Chiết Liễu, nàng ta nhìn Hứa Quân Dao đang năm yên trên chiếc giường rộng lớn, cả người chỉ cảm thấy ngỡ ngàng.
Chết, chết rồi ư? Nàng ta cứ vậy mà chết ư? Làm sao lại chết chứ? Đại nghiệp chưa thành sao nàng ta có thể chết như vậy được?! Nếu như nàng ta chết rồi thì mình phải làm sao đây?
"Bệ, bệ hạ! Nương nương, nương nương….
"Phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng khóc của cung nhân, nàng cuối cùng đã trấn tĩnh lại, quay người nhìn thì bắt gặp khuôn mặt tái mét của Triệu Nguyên Hựu, hắn loạng choạng đạp cửa xông vào, nhào đến cạnh giường, đưa bàn tay run rẩy thăm dò hơi thở của nữ tử trên giường.
"Dao, Quân Dao, Quân Dao,…" Triệu Nguyên Hựu run rẩy gọi, nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng khóc thảm thiết của cung nhân ở phía sau.
Nữ tử trên giường mặt trắng như tờ, nằm yên lặng, đã không còn dáng vẻ tươi cười ngọt ngào và xinh đẹp, hay gọi hắn một tiếng "bệ hạ" nũng nịu mềm mại như ngày thường nữa.
Cung nhân của cung Bích Tú quỳ đầy điện, những tiếng khóc thảm thiết vang lên, nhưng phần lớn là đang khóc vì số phận không biết sẽ ra sao của mình.
Tin Hứa Thục phi chết bệnh trong cung nhanh chóng truyền đến Đường phủ, Đường Tùng Niên đang uống trà tay run lên, nước trà trong chén sánh ra ngoài vài giọt, bắn lên mu bàn tay của ông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!