Chương 136: Ngoại Truyện 2 Con Cháu Tự Có Phúc Của Con Cháu

Hạ Thiệu Đình chiến thắng trở về, giao lại hổ phù.

Cảnh Xương đế Triệu Nguyên Hựu vô cùng vui sướng, tự mình dẫn văn võ bá quan đi thái miếu, để báo lại tin vui này cho tiên đế.

Ngay sau đó, Cảnh Xương đế chính thức hạ chỉ, sắc phong Trung Dũng đại tướng quân Hạ Thiệu Đình làm Trung Dũng hầu.

Mặc dù hầu tước này đến chậm hơn đời trước, nhưng Đường Quân Dao lại chẳng thèm để ý.

Bởi vì, nếu dựa theo quỹ đạo của đời trước thì Hạ Thiệu Đình đã "chết bệnh" trên đường đi chinh phạt phía Đông vào năm hai mươi hai tuổi rồi.

Nhưng nay chàng đã sắp ba mươi tuổi rồi.

Đời trước, vào lúc này Hứa Thục phi cũng đã "chết bệnh", ấy vậy mà đời này, nàng lại được thê quý nhờ phu và trở thành hầu phu nhân trẻ tuổi nhất của Đại Tề.

Nàng nhìn mình bận bộ nghi phục hầu phu nhân trong gương đồng, khóe môi khẽ cong, sau đó nhìn xuống tiểu Nữu Nữu đang ngửa khuôn mặt tò mò lên nhìn mình, hai tay còn bám chặt vạt váy mình.

Đây là lần đầu tiên Hạ Nữu Nữu trông thấy nương mình ăn bận lộng lẫy như thế, đôi mắt bé bé chớp chớp, cất giọng ngọt ngào để thảo lòng: "Mẫu thân đẹp thật đấy!"

Đường Quân Dao khẽ cười, véo cái má của tiểu nha đầu thích nịnh nọt, dắt tay bé ra cửa: "Mẫu thân và cha con phải vào cung tạ ân, Nữu Nữu sang nhà ngoại tổ phụ phải nghe lời, không được nghịch ngợm, sau khi xuất cung cha nương sẽ tới đón con về nhà, rõ chưa?"

"Con biết rồi ạ!" Hạ Nữu Nữu ngoan ngoãn đồng ý, hớn hở lôi tay nàng về phía trước, chốc lát lại hỏi: "Nương ơi, trong cung là chỗ gì? Có gì vui không ạ?"

"Trong cung là nơi khi trước Tam cữu mẫu của con ở, lúc Tam cữu mẫu con còn ở thì rất là vui, nhưng giờ thì không vui rồi." Đường Quân Dao trả lời lấy lệ.

"ò…." Hạ Nữu Nữu kéo dài âm cuối, đáp lại khá thông minh: "Trong cung không vui, nên Tam cữu mẫu mới chuyển tới nhà Tam cữu cữu, sống cùng với Tam cữu cữu với Thụy ca."

Đường Quân Dao bật cười: "Phải đó!"

Hạ Nữu Nữu đắc ý chu môi, lúc nhìn thấy bóng dáng của Hạ Thiệu Đình thì lập tức vùng ra khỏi tay mẫu thân, reo hò mà nhào về phía chàng: "Cha ơi!"

Hạ Thiệu Đình sải bước thật nhanh để đón lấy tiểu nha đầu đang nhào về phía mình, chàng mỉm cười rồi nhéo mặt bé, khiến tiểu nha đầu được tràng cười vui sướng.

Mấy năm nay, trừ những lúc cần thiết, nếu không Đường Quân Dao sẽ không tùy tiện vào cung, thậm chí cũng rất ít qua lại với đám phu nhân tiểu thư của các phủ, lần này nàng vào cung cũng là chuyện cần phải làm.

Nàng vẫn làm đại lễ với Hoàng hậu Lương Dục Yên theo đúng quy tắc, sau khi nhận được một tiếng "miễn lệ" nhàn nhạt mới thõng tay đứng sang một bên.

Lương Dục Yên bình thản nói vài câu hình thức rồi cho nàng lui xuống.

Từ lúc nàng vào cung Phượng Tảo đến lúc rời đi còn chưa nổi một khắc.

Trên thực tế, mấy năm nay Lương Hoàng hậu rất ít khi giao du với bên ngoài, tuy không được sủng nhưng thể diện phải có vẫn luôn có.

Đường Quân Dao cảm thấy rất bất ngờ, không nghĩ rằng Lương Dục Yên của đời này lại sống lâu hơn đời trước, vào lúc này ở đời trước nàng ta đã sớm chết vì bệnh tật rồi.

Nàng nghĩ, có lẽ là vì Cảnh Xương đế của đời này không giống với người ở đời trước, đời này hắn không quá mức chán ghét nàng ta!

Trong hậu cung những năm qua, Hồ Lệ phi đã sinh được một nhi một nữ và trở thanh người độc sủng hậu cung; Chiêu Nghi Hứa Đinh Uyển ban đầu còn có thể tranh giành với nàng ta, nhưng sau vài hiệp dần dần thất thủ, lại bởi vì trong cung liên tục có người mới vào nên Hứa Đinh Uyển càng ít được sủng ái hơn, vì vậy nàng ta đã sớm không phải là đối phủ của Hồ Lệ phi,

Trong cung, ngoài Hồ Lệ phi được sủng ái nhất ra, thì nhóm người vào cung sau như Hạ tài nhân, Tôn tiệp dư, Thẩm Tiệp dư, Hoàng sung viên đều được sủng ái, bốn người này coi như ngang tài ngang sức, giữa hai bên đương nhiên cũng sẽ có tranh đấu.

Thỉnh thoảng khi tán ngẫu với Ngũ công chúa, nàng thường được nghe nàng ấy kể về chuyện tranh sủng trong hậu cung, lúc ấy nàng cảm thấy như cách một đời(*).

(*) xúc động trước sự thay đổi lớn lao

Lương Dục Yên vẫn còn sống, dựa vào bối cảnh thân thế cùng với sự ủng hộ của chúng triều thần, hậu cũng đã không còn cuộc chiến tranh giành hậu vị.

Thế nên Thẩm tiệp dư kia đương nhiên cũng không giống đời trước, được sắc lập làm tân Hoàng hậu nữa.

Nhưng có một điều mà nàng không biết, vì Lương Dục Yên đã thất sủng nhiều năm, lúc đầu Hồ Lệ phi còn duy trì sự kính trong ngoài mặt, ở trước mặt Cảnh Xương đế Triệu Nguyên Hựu sẽ luôn duy trì thái độ ôn hòa săn sóc, cùng thiện ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!