Hôm nay cơm trưa ở Doãn gia rất phong phú, Mộ Dữu ăn không ít.
Sau khi ăn xong rảnh rỗi không có việc gì làm, Mộ Dữu lôi kéo Doãn Mặc ra sân sau chơi cờ.
Mô Dữu đã học chơi cờ từ nhỏ, cũng tự nhận mình đánh cờ khá ổn, vậy mà không nghĩ tới bại trận dưới tay Doãn Mặc tận hai lần.
Sắc mặt của cô dần trầm xuống, mỗi nước cờ cô hạ xuống đều bị Doãn Mặc chặn lại, cô đem sự bất mãn hoàn toàn bại lộ ra ngoài.
Doãn Mặc nhấc mí mắt lên liếc cô: "Chơi cờ là để giúp tu tâm dưỡng tính, em hấp tấp như vậy thì làm sao mà có thể thắng được?"
Mộ Dữu hừ một tiếng: "Chỉ có ông già mới cần tu tâm dưỡng tính, tiên nữ như tôi mới không cần."
Doãn Mặc: "....."
Lại tiếp tục hạ mấy nước cờ, Mộ Dữu vẫn luôn thua.
Cô tức muốn hộc máu, phất tay xoá ván cờ: "Cho tôi thắng một lần thôi mà anh cũng không làm được à, ở trước ba mẹ anh tôi còn đối với anh tình nùng ý mật, lúc trưa ăn cơm, tôi còn gắp thức ăn cho anh đấy."
Cô bắt đầu đánh bào tình cảm, muốn cho anh phải áy náy trong lòng.
Doãn Mặc cầm ấm trà bên cạnh lên, rót cho chính anh một chén trà, không nhanh không uống xong rồi nói: "Không phải chính em nói là không cần nhường, tự em vẫn có thể thắng sao."
Mộ Dữu nhớ lại một chút, lúc hai người vừa chuẩn bị bắt đầu chơi, cô thật sự rất tin tưởng năng lực của mình nên đã có nói một câu như vậy.
Cô xụ mặt không nói.
Doãn Mặc buông chén nước ra, đem ván cờ lúc nảy bị phá sắp xếp lại: "Chơi một ván nữa, anh cho em thắng."
Mộ Dữu không tình nguyện mà cùng anh chơi thêm một ván nữa.
Lần này quả thật là Doãn Mặc có nhường cô, cô bỏ một viên cờ đen xuống, Doãn Mặc cầm cờ trắng để cách xa cô tám mét.
Cô chỉ đi thêm năm bước, mà năm viên cờ đen đã xếp thành một đường.
Doãn Mặc: "Lần này rốt cục em cũng thắng rồi."
Mộ Dữu nhìn qua bàn cờ, tâm trạng chẳng có một chút sung sướng nào cả, thậm chí còn mang theo sự nhục nhã.
Có thể đừng để lộ dấu vết một chút cũng không được sao?
Này là cho có đấy à, giống như đem cô thành trẻ nhỏ mà dỗ sao.
"Không chơi nữa, tự anh chơi đi!" Cô nem mấy viên cờ xuống bàn, thờ phì phò bỏ vào nhà.
Doãn Mặc cầm chén trà một mình ngồi trong sân, giữa mày nhăn lại thành nếp uốn, nhất thời không biết nên nói gì.
Không cho thắng thì giận, mà cho cũng giận?
- --
Buổi chiều hai người rời khỏi nhà của ba mẹ Doãn Mặc, Doãn Mặc tự mình lái xe, cô ngồi ở ghế phó lái.
Sau khi chơi cờ xong, Mộ Dữu liền không quan tâm đến Doãn Mặc nữa.
Lúc này trong xe chỉ có hai người bọn họ, Mộ Dữu đến một câu cũng không muốn nói với anh.
Trở về chung cư, Mộ Dữu lên lầu dọn đồ chuẩn bị trở về trường học.
Trong tủ quân áo có vài túi quần áo mà Doãn Mặc mua cho cô, cô vẫn quyết định mang đi một ít.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!