Phòng khách tĩnh lặng khoảng một phút, Mộ Du Vãn vừa thẹn vừa giận trừng mắt nhìn Giản Quý Bạch, nhìn đồng hồ, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi con gái: "Trễ rồi, chúng ta đi ngủ có được không?"
Điềm Điềm vừa vặn ngáp một cái, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Mộ Du Vãn nắm tay con gái đi lên lầu.
Đẩy cửa phòng Điềm Điềm ra, bảo mẫu đang dọn giường.
Mộ Du Vãn tình cờ gặp bảo mẫu, nhớ lại lời Điềm Điềm nói về chuyện Giản Quý Bạch hôn cô bị cô ấy nhìn thấy, tai cô như bị bỏng.
Bảo mẫu không biết gì về tất cả những chuyện này, cô ấy dọn giường xong đi tới: "Bà chủ, tôi đi tắm cho Điền Điềm nhé?"
Điền Điềm ôm lấy cánh tay Mộ Du Vãn: "Con muốn mẹ tắm cho con cơ!"
Khi Mộ Du Vãn ở nhà, cô luôn tự mình chăm sóc con gái, cô cười với bảo mẫu: "Tôi sẽ làm, cô đi nghỉ sớm đi."
Bảo mẫu giúp Mộ Du Vãn xả nước ấm vào bồn tắm trẻ em rồi mới rời đi.
Lúc đang tắm, Điềm Điềm cầm một món đồ chơi trên tay, đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi Mộ Du Vãn: "Mẹ và ba đang yêu nhau phải không ạ?"
Mộ Du Vãn hơi giật mình, khẽ gật đầu, bôi một ít sữa tắm lên lưng con gái, xoa đều để tạo bọt.
Điềm Điềm nóng lòng ngẩng mặt lên: "Vậy ba mẹ sẽ không ly hôn chứ?"
Thần sắc Mộ Du Vãn có chút kinh ngạc: "Sao con lại hỏi như vậy?"
Điềm Điềm dẩu môi: "Bạn học của con nói cha mẹ không yêu nhau sẽ ly hôn, con cái chỉ có thể chọn ở bên ba hoặc mẹ. Con không muốn xa mẹ, cũng không muốn xa ba, con muốn cả nhà chúng ta ở bên nhau cơ."
Cô bé kéo lấy tay Mộ Du Vãn, "Mẹ và ba sẽ không ly hôn, phải không?"
Mộ Du Vãn âu yếm nhìn con gái, rất trịnh trọng nói với cô nhóc: "Mẹ rất yêu Điềm Điềm, cũng rất yêu ba. Gia đình chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, sẽ không chia cắt."
Đôi mắt của Điềm Điềm sáng lên như sao: "Ba cũng vậy sao?"
Mộ Du Vãn gật đầu: "Ừm, ba cũng vậy."
Điềm Điềm rất vui, chơi đùa trong bồn tắm như một chú cá nhỏ.
Sau khi tắm xong, Mộ Du Vãn giúp cô bé mặc đồ ngủ, bế đến chiếc giường mềm mại nằm xuống.
Mộ Du Vãn cầm lấy sách dành cho trẻ trước khi ngủ, đang định cùng con gái đọc sách thì Giản Quý Bạch vừa đẩy cửa bước vào.
Bình thường công việc của anh rất bận rộn, về nhà cũng muộn, hiếm khi có thời gian dỗ con gái ngủ, Mộ Du Vãn nói: "Để ba kể chuyện cho con nghe nhé, được không nào?"
Điềm Điềm vui vẻ gật đầu.
Giản Quý Bạch nhận lấy cuốn truyện Mộ Du Vãn đưa cho, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, mở cuốn truyện ra đọc cho con gái nghe.
Trong câu chuyện, cha mẹ của hồ ly nhỏ cãi nhau, với sự tham gia của hồ ly nhỏ họ đã nối lại tình xưa, cuối cùng, một nhà ba người đoàn tụ viên mãn.
Điềm Điềm cẩn thận lắng nghe, nhớ tới đoạn nói chuyện với mẹ trong bồn tắm, cô nhóc đột nhiên nhìn Giản Quý Bạch: "Ba ơi, mẹ nói mẹ rất yêu con, cũng rất yêu ba, gia đình chúng ta sẽ không ly tán, ba cũng như vậy phải không?"
Tối nay Mộ Du Vãn quá chú tâm vào việc hòa thuận với hai cha con, không có ý định xen vào, làm sao có thể ngờ cô bé con lại khơi ra chuyện này.
Cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng rơi trên mặt mình, cô mất tự nhiên vén mái tóc lòa xòa, cúi đầu giả chết.
Ngay sau đó, cô nghe thấy Giản Quý Bạch cười: "Mẹ nói với con thế sao?"
Điềm Điềm ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, mẹ nói như vậy đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!