Thiếu chút nữa là Mộ Dữu cho rằng tai của mình có vấn đề rồi.
Nhưng mà cô vẫn nhanh chóng phản ứng lại, đầu óc của tên Doãn Mặc này có vấn đề: "Hai chúng ta là giả vờ yêu nhau, chứ không phải là yêu thật!"
Mà cho dù thật sự đang yêu nhau thì cũng không nhất định hai người phải ngủ trên cùng một cái giường.
Doãn Mặc đem túi đồ của cô lên phòng ngủ ở tầng hai: "Tối nay em ngủ ở đây, lát nữa anh đến thư phòng ngủ dưới đất."
Rời khỏi phòng, Doãn Mặc lại nói, "Trong phòng để quần áo ở ngăn tủ có mấy bộ quần áo mới, tặng cho em đấy."
Mộ Dữu hồ nghi đi vào, mở tủ quần áo ra, nhìn vào bên trong liền thấy mấy túi đựng quần áo tinh xảo.
Mua rất nhiều quần áo.
Ở phương diện ăn mặc Mộ Dữu vẫn luôn yêu cầu khá cao, quần áo ngày thường đều là những nhãn hiệu ít người mua được, giá cả không hề thấp, phần lớn người bình thường không biết được, mặc ở trường cũng gây ra quá nhiều sự chú ý.
Mà những đồ Doãn Mặc chuẩn bị này, trùng hợp đều những thương hiệu mà cô thích nhất.
Nhận được đãi ngộ như này là điều Mộ Dữu không hề nghĩ tới, hai bàn tay cô đảo qua đảo lại mấy món đồ bảo bối này, khoé miệng cong gợi lên sự vừa lòng: "Tuy rằng chỉ là bạn trai giả, nhưng mà anh vẫn rất danh xứng với thực, tôi sẽ cố mà nhận lấy mấy thứ này vậy.
Yên tâm, ngày mai ở chỗ ba mẹ anh tôi nhất định sẽ dụng tâm diễn thật tốt."
Doãn Mặc: "Lần trước là do anh làm hư quần áo của em, ngày hôm sau thì không tiện đền cho em, này là bồi thường đó."
Vốn dĩ là Mộ Dữu đang rất cao hứng, thế mà anh cứ luôn nhắc đến chuyện của mấy hôm trước.
Ý cười trên miệng cô dừng lại, liếc mắt trừng anh một cái: "Sao anh còn chưa đi?"
Thấy cô mất đi sự vui vẻ ban đầu, thanh âm của Doãn Mặc hạ xuống có chút ôn hoà: "Dọn dẹp đồ một chút rồi đi ngủ sớm."
Sau khi anh rời đi, Mộ Dữu đem những túi đồ mới mở ra, đứng trước gương thử ướm đồ lên người.
Ngày bình thường chú nhỏ đối xử với cô rất tốt, nhưng mà thường chỉ cho tiền chứ không có mua đồ, đều là tự cô đi mua.
Nên cô thích cái gì chú nhỏ đều không có biết.
Nhưng những thứ mà Doãn Mặc đưa thì lại toàn những món cô thích.
Sinh nhật năm vừa rồi cũng như vậy.
Kỳ thật đôi khi Mộ Dữu suy nghĩ về sau cô đối đãi với Doãn Mặc giống như với chú nhỏ là được, cũng không phải là không thể.
Sau nhiều năm rốt cuộc cô cũng nhận thức được, anh chỉ cự tuyệt lời tỏ tình của cô thôi mà, không nhất thiết cô phải cứ giằng co qua lại như này.
Trong lòng đang suy nghĩ thầm thì Doãn Mặc gõ cửa.
Mỗ Dữu lên tiếng, anh đẩy cửa đi vào, trong tay cầm một ly sữa bò đưa qua: "Uống hết rồi hãy đi ngủ."
Cao tam năm ấy, mỗi buổi tối Doãn Mặc đều sẽ mang cho cô một ly sữa bò, nói là rất tốt cho sự phát triển của cô.
Giờ phút này Mộ Dữu nhìn ly sữa bò kia, một lời khó mà có thể nói hết rồi nhìn anh: "Tôi năm nay đã 21, không cần cao thêm."
Doãn Mặc nhìn thân hình của Mộ Dữu thấp hơn anh rất nhiều, mày nhăn lại.
Mộ Dữu ngay lập tức liền cao giọng: "Tôi cao tận 166cm đó."
Doãn Mặc: "Thấp hơn anh hẳn 21cm."
"!..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!