Chương 5: Đang ân ái

Gương mặt trắng nõn sạch sẽ của cô đưa tới, làn da thực sự rất đẹp, không có nửa điểm tỳ vết nào, tinh tế giống như minh châu.

Ánh sáng chiếu lên trán cô, đôi đồng tử nhỏ nhỏ, làm cô càng thêm đẹp.

Đôi môi đỏ chu ra, kéo anh đến.

Ánh mắt của Doãn Mặc thâm trầm, đôi mắt gần như chặm vào gương mặt của cô.

Cổ họng của anh như có hạt cát hay sỏi nghiền qua, vừa ngứa ngáy vừa khó chịu.

"Anh nhanh lên chút nào!" Đại khái là chờ một hồi lâu mà không được đáp lại, mày của Mộ Dữu nhăn lại, không có chút nhẫn nại mà thúc giục anh.

Cô sợ chưa kịp bắt đầu, mà chú nhỏ của đã đi đến.

Doãn Mặc nhìn đôi môi đang chu lên, ôn nhu lấy ngón tay nhẹ nhàng nhéo cằm cô.

Anh cuối đầu đưa lại gần, khuôn mặt hai người ngày càng gần thêm một chút, chóp mũi như có như không chạm vào nhau, ấm áp hô hấp dây dưa.

Anh ngửi được hương vị ngọt ngào trên người cô, tươi mát như mùi hoa sơn chi.

Hương vị có chút thanh đạm, bất động thanh sắc, người thêm một chút làm tâm trí nổi lên gợn sóng, dễ dàng trầm mê vào nó.

Ánh mắt của anh nồng cháy, bàn tay vuốt ve làn da mịn màn của cô.

Mộ Dữu run rẩy, lông mi chớp chớp vài cái, bỗng dưng mở mắt ra, đôi diện là ánh mắt sâu không thấy đáy.

Rốt cuộc cô cũng cảm nhận được nguy hiểm, không tự giác mà Mộ Dữu bước chân lùi lại phía sau.

Không ngờ là Doãn Mặc lại tiến tới, trong chốc lát liền nắm lấy cổ tay của cô, đem cô đẩy ngã trên sô pha.

Thân mình của anh áp lại, hoocmon mãnh liệt đem cô bao quanh lại, Mộ Dữu đỏ mặt.

Tiếng bước chân từ xa tới gần.

Mộ Du Trầm cầm theo chìa khoá xe đi vào nhà, vừa nhấc mắt lên liền thấy một màn ____

Doãn Mặc đem Mộ Dữu đè lên trên sô pha, môi của hai người gần nhau trong gang tấc, giây tiếp theo như muốn nuốt lấy đôi phương.

Chân của Mộ Du Trầm ngừng lại, bỗng nhiên cảm thấy chính mình xuất hiện không đúng lúc.

Trong lòng của anh vô cùng ngạc nhiên, vừa mới đi chưa đến hai phút, giờ trở về để lấy đồ, như thế nào lại giống như đi vào lộn nhà vậy chứ?

Rõ ràng là mới nảy hai người này có phải như vậy đâu.

Anh bây giờ đang suy nghĩ mình nên ở lại hay đi ra mới là phương án tốt đây.

Còn chưa kịp quay người rời đi, hai người trên sô pha hình như phát hiện ra, đồng thời đem ánh mắt nhìn lại đây.

Mộ Du Trầm cũng bọn họ đối mắt với nhau, không khí tựa hồ trong phút chốc như ngưng lại.

Nhìn thấy hình ảnh như này, rõ ràng người nên cảm thấy xấu hổ chính là hai người kia, nhưng mà Mộ Du Trầm lại cảm thấy bọn họ không có chút gì là giống như đang xấu hổ.

Anh ho vài tiếng, nhất thời không biết nên nói gì, nhưng cũng đành phải biết rõ mà cố ý hỏi: "Hai người, là chuẩn bị làm gì thế?"

Mộ Dữu xấu hổ không chịu được, thật sự không rõ vì sao vừa nảy mình lại có thể ra cái chủ ý như vậy.

May mắn là không bước tới, nếu như thật sự bị chú nhỏ bắt gặp hai người họ đang hôn môi, cô nhất định phải đi phẫu thuật thẩm mĩ, bằng không thì không có mặt mũi nào mà gặp chú nhỏ cả.

Cô vội duỗi tay đẩy Doãn Mặc ra, nhưng mà người đàn ông này không nhúc nhích, chỉ nghiêng đầu bình tĩnh nhìn về phía Mộ Du Trầm: "Tớ cùng bạn gái của mình đang thất thiết với nhau, tiếp theo là định sẽ hôn môi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!