Chương 45: Cầu em đi vào

Mộ Dữu nằm trên giường lướt điện thoại một lúc thì Doãn Mặc mới hoàn thành công việc trong tay.

Anh tắm rửa xong trở về, dựa vào đầu giường nghiêng đầu nhìn: "Đang xem gì thế?"

Mộ Dữu quay người, đem điện thoại di động đến gần: "Một đoạn phim ngắn về thanh xuân, anh có muốn xem cùng em không?"

Doãn Mặc nhận điện thoại, Mộ Dữu ngồi dậy, dựa vào lồng ngực anh.

Trên điện thoại đang chiếu một bộ phim ngắn lấy bối cảnh thời trung học, Doãn Mặc liếc cô một cái, hỏi: "Ngày mai em có muốn về thăm trường không?"

Từ ngày đầu tiên Mộ Dữu về Trường Hoàn, cô đã muốn về trường trung học số 2 Trường Hoàn, nhưng chưa có thời gian.

Bây giờ nghe anh nhắc tới, cô mỉm cười, "Được ạ."

—————

Còn chưa đầy một tháng nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học, học sinh lớp 12 hiện tại vẫn đang đi học.

Không biết Doãn Mặc đã nói gì với bảo vệ, anh đã dễ dàng dẫn cô vào khuôn viên trường trung học số 2 Trường Hoàn.

Sau ba năm xa cách, bây giờ bước vào ngôi trường này, Mộ Dữu đột nhiên cảm thấy mình vẫn còn là học sinh năm ba trung học.

Nắng sớm nghiêng nghiêng một góc dãy nhà dạy học, làm loãng đi làn sương sớm mỏng manh, những chú chim đậu trên cành cất tiếng hót véo von.

Cô chỉ học ở ngôi trường này trong một năm, nhưng những ngày cùng các bạn trong lớp chiến đấu và sát cánh bên nhau vẫn rất khó quên.

Đi xuống lầu dãy nhà dạy học của học sinh lớp 12, vừa lúc chuông tan học vang lên, Mộ Dữu kéo lấy anh: "Chúng ta đi lên xem một chút đi anh?"

Lớp học của cô lúc đó ở tầng ba, hai người đi lên cầu thang.

Trong thời gian đó, các học sinh mặc đồng phục chạy xuống cầu thang, đi ngang qua họ.

Trên tầng ba, ở góc cầu thang đầu tiên chính là phòng học.

Mộ Dữu vừa kéo Doãn Mặc đến cửa lớp, cô còn chưa kịp nhìn vào bên trong, một giáo viên trung niên mặc áo sơ mi trắng đã đi ra, trên sống mũi đeo một chiếc kính gọng đen, trên tay cầm cốc giữ nhiệt, vừa đi ra ngoài vừa nhấp một ngụm trà hoa cúc kỷ tử.

Thầy giáo khẽ nhướng mi, liếc nhìn Mộ Dữu rồi quay đi.

Hai giây sau, ông lại quay ra sau, kéo kính xuống và nhìn chằm chằm Mộ Dữu hai giây.

Đây là giáo viên chủ nhiệm của Mộ Dữu năm lớp 12, họ Vương.

Cảm giác được ông nhận ra mình, Mộ Dữu đang định mở miệng, thầy Vương đã cười trước: "Mộ Dữu đúng không? Thầy nói mà bảo sao trông quen như vậy!"

Mộ Dữu khẽ cười: "Thầy Vương, là em ạ."

Thầy Vương suy nghĩ một chút: "Thầy nhớ là nhà em ở An Cầm đúng không?"

Cô là một học sinh mới chuyển đến, điểm số lại luôn rất tốt, đứng trong top ba người đứng đầu lớp, thầy Vương có ấn tượng sâu sắc về cô.

Mộ Dữu gật đầu: "Ngày nghỉ lễ nên em tới Trường Hoàn thăm người lớn trong nhà, tiện thể về trường một chuyến ạ."

"Trở lại thăm trường là tốt rồi, mấy học sinh đã ra trường như các em có thể nhớ tới về thăm trường, thầy rất mừng đấy." Thầy Vương dựa vào trước lan can, lại nhấp một ngụm trà hoa cúc hoa kỷ tử, dư quang nhìn thấy bên cạnh Mộ Dữu còn có một người khác.

Người đàn ông cao thẳng, khí chất xuất chúng, vừa nhìn đã toát ra khí chất bá đạo, khiến người ta cảm thấy thấp đi ba phần.

Mộ Dữu vừa định giới thiệu, thầy Vương vặn mở nắp ly nước, đột nhiên nhớ tới: "Đây là phụ huynh của em nhỉ, trước kia từng đến trường mấy lần."

Chẳng trách thầy Vương có trí nhớ tốt, người như Doãn Mặc gặp qua liền để cho người ta một ấn tượng sâu sắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!