Chương 42: Có bí mật sao?

"Nói một hồi, vẫn là muốn có quà chứ gì." Doãn Mặc chộp lấy quần áo trên lưng cậu nhóc, ném xuống ghế sô pha, "Chú mua đồ chơi cho cháu rồi, đi tìm quản gia đi."

Tiểu Lê Hân nghe xong liền nhanh chân lôi người giúp việc chạy đi.

Doãn Mặc cúi đầu phủi bụi vừa rồi bị Doãn Lê Hân giẫm lên trên quần áo, không thấy hai vợ chồng Doãn Toại, anh hỏi bà nội: "Sao anh lại giao thằng bé cho ông bà thế ạ?"

Bà cụ nói: "Hai vợ chồng nó hôm nay về bên nhà ngoại rồi. Lần trước Lê Hân đánh nhau với Dĩ Tắc nhà cậu nó, cào xước mặt người ta, hôm nay mẹ nó nói không đưa nó sang bên đó nữa, nên đem nó qua đây chơi."

Mộ Dữu bật cười, chẳng trách vừa rồi thằng bé nói mẹ nó muốn đem nó tặng cho người khác.

Ông cụ lắc đầu thở dài: "Thằng nhóc này nghịch lắm, cũng không biết nó giống ai nữa."

Tiểu Lê Hân ôm món đồ chơi trở lại, khịt mũi, "Con vừa mới đi, mọi người đã bắt đầu nói xấu con rồi, rõ ràng là mọi người mới là người nghịch ngợm ý!"

Cậu bé nói bằng giọng trẻ con, hơi hếch cằm lên, giả vờ như một người lớn, trực tiếp khiến mọi người bật cười.

Cậu nhóc chạy tới, nắm lấy tay Doãn Mặc: "Chú ơi, chú chơi với cháu đi."

Doãn Mặc nuông chiều đứng dậy khỏi ghế sô pha, kéo Mộ Dữu đến bên cạnh mình: "Dẫn em ra sân xem một chút."

Phía sau biệt thự có một khu vườn nhỏ, bà cụ thích trồng hoa, khu vườn được chăm sóc rất cẩn thận, hoa nở được sắp xếp tinh tế đẹp mắt.

Một chú bướm đập đôi cánh mỏng đáp xuống bông hồng phấn bên tường.

Nắng ấm nhưng không gay gắt, ấm áp phả vào mặt.

Doãn Mặc ngồi trên chiếc ghế dài dưới giàn dây leo, mở gói đồ chơi mua cho Lê Hân ra, là một chiếc xe đua điều khiển từ xa.

Sau khi lắp ráp đường đua và xe đua, anh ném điều khiển từ xa cho cậu nhóc.

Có đồ chơi, Tiểu Lê Hân không làm ầm ĩ lên, chỉ ngồi xổm trên mặt đất tập trung chơi đồ chơi của mình.

Mộ Dữu ngồi trên một chiếc ghế xích đu trong vườn, nhón mũi chân xuống đất, chiếc ghế đu mượn lực khẽ đung đưa.

Nhìn khu vườn đầy hoa, cô cảm thấy truyện tranh của mình có đã có thêm tư liệu mới.

Nhìn thấy Doãn Mặc đến gần, cô nói: "Khu vườn này thực sự rất đẹp."

Doãn Mặc ngồi xuống bên cạnh cô, khoác cánh tay lên lưng ghế phía sau cô, ôm lấy cả người cô: "Lúc trước còn đẹp hơn cơ, nhưng có rất nhiều hoa bị tên nhóc lưu manh kia phá hết rồi."

Anh hơi hếch cằm lên, ra hiệu với Tiểu Lê Hân ở bên kia, "Chắt trai đầu tiên, ông bà nội không nỡ đánh mắng, yêu chiều quá mức."

Mộ Dữu cũng ngước mắt nhìn sang, Tiểu Lê Hân đang cầm điều khiển từ xa chơi với chiếc xe đua, trong miệng còn lẩm bẩm gì đó.

Nghĩ đến mấy trò cười của thằng bé lúc vừa rồi trong phòng khách, Mộ Dữu cười nói: "Đáng yêu quá."

"Hả?" Doãn Mặc nghiêm mặt tới gần, "Em thích à?"

Mộ Dữu chớp mắt mấy cái, nhớ tới vừa rồi Tiểu Lê Hân hỏi cô có thiếu con trai hay không, cô nhướng mày: "Làm sao vậy, nếu như em thích, anh thật sự muốn nhận thằng bé làm con trai sao?"

"Lớn như thế rồi, anh mang về nhà chưa chắc đã nuôi nổi." Đôi mắt đen láy của anh khẽ động, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ hé mở, thấp giọng nói: "Nếu em thích, chúng ta có thể tự sinh một đứa con của tụi mình."

Vừa nói, yết hầu của anh lăn xuống, anh nhích lại gần môi cô, hơi thở nóng bỏng phả vào, "Được không em?"

Mộ Dữu ngại ngùng, nhưng không thể hiện trên mặt, lưng chỉ nhích lùi ra phía sau, bình tĩnh nói: "Anh đây cũng quá không tự giác rồi, em còn chưa đồng ý anh theo đuổi được em thế mà anh đã muốn sinh con, sao anh không lên trời luôn đi?"

Doãn Mặc suy nghĩ một chút, "Anh cũng không vội muốn có con."

Mộ Dữu lườm anh một cái: "Thế sao anh lại nói như vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!