"Tại sao tôi lại phải đồng ý?" Mộ Dữu đem cháo trong tay đặt xuống kệ bếp, nói lại với anh.
Doãn Mặc quay người lại, cô tiếp tục nói, "Tôi không thích anh, vì cái gì lại phải đồng ý kết hôn với anh?"
Doãn Mặc một lần nữa đem chén cháo cô vừa buông xuống, bưng đến bàn ăn bên kia, giọng nói bình đạm không gợn sóng: "Nếu như em nói như vậy, thì tại sao tối hôm qua lại đi trêu chọc anh."
Mộ Dữu cũng đi qua: "Hôm qua là tôi uống say, không kiểm soát được lý trí với hành động của mình."
"Cho dù là say thì cũng xảy ra rồi, phải gánh vác hậu quả của nó." Doãn Mặc đem cháo để lên bàn, kéo ghế ra, cằm khẽ nâng lên, ý bảo cô qua đây ngồi.
Mộ Dữu đứng bất động: "Một bàn tay sẽ không bao giờ tạo được tiếng vang, tôi trêu chọc anh, rồi anh có thờ ơ hay là không phản ứng với tôi không? Bình thường không phải bộ dáng của anh là như này sao."
Doãn Mặc tạm dừng một chút: "Tối hôm qua là do anh cũng uống hơi nhiều."
Mộ Dữu: "Như phải thì hai chúng ta đều huề nhau, tôi không muốn kết hôn!"
"Được thôi." Doãn Mặc kéo ra rồi chính mình ngồi xuống, bưng chén cháo kia lên, đảo đảo cái thìa, mí mắt rũ xuống, "Vậy em đi nói với chú nhỏ của em đi, tối hôm qua hai chúng ta ngủ với nhau là do say rượu loạn tính, không tính đến việc kết hôn."
Những lời như này làm sao cô dám nói ra?
Mộ Dữu suy nghĩ, hai khuỷu tay chống lên bàn ăn, mặt đối mặt cùng anh thương lượng: "Vậy chúng ta hãy nói là thật sự đang yêu nhau, nhưng bởi vì tôi chưa tốt nghiệp đại học, nên việc kết hôn được dời lại sau, cứ lừa gạt chú nhỏ như vậy đi, đợi qua một thời gian sau, lại nói do hai ta tính cách không hợp, không phù hợp yêu đương liền chia tay.
Anh xem như vậy có được không?"
"Không được."
"Vì cái gì chứ?" Mộ Dữu nhăn mặt lại, có chút tức giận.
"Tôi thấy biện pháp này rõ ràng là rất tốt mà!"
Doãn Mặc đem chén cháo kia đưa qua cho cô: "Ăn đi, bằng không dạ dày sẽ khó chịu."
Lúc này Mộ Dữu còn tâm trạng nào nữa mà ăn cháo, thấy anh không đáp ứng, cô không tình nguyện gục mặt xuống bàn.
Doãn Mặc nhìn cô, trầm mặc một lát: "Tuổi của em không lớn, tạm thời không nghĩ đến kết hôn là đúng.
Bất quá, nếu như em ăn hết chén cháo ngao này, anh sẽ suy xét lại lời em nói một lần, cùng phối hợp với em trước mặt chú nhỏ của em."
Thấy anh đột nhiên dễ nói chuyện, mặt của Mộ Dữu dãn ra nói: "Anh đồng ý với kế hoạch của tôi?"
"Tôi ăn, hiện tại tôi liền ăn cháo!" Cô tiếp nhận chén cháo, ngồi xuống ghế bên cạnh.
Cháo ngao đặt sệt, vừa bỏ vào miệng liền tan ra, đầu lưỡi cảm nhận được vị ngọt của nó.
Mộ Dữu liên tục khen ngợi anh: "Anh nấu cháo ăn ngọt thật, trước giờ tôi chưa ăn cháo nào mà ngon như vậy!"
Doãn Mặc không mặn không nhạt nói với cô: "Trước kia chưa từng ăn qua?"
Lúc còn học ở cao tam, ở nhà của Doãn Mặc một năm kia, anh thường xuyên làm các món ăn khác nhau cho cô thưởng thức.
Nói là cao tam học nhiều sẽ tốn sức, muốn bồi bổ cho cơ thể của cô.
Tay nghề nấu ăn của anh rất tốt, lúc đó anh làm món gì Mộ Dữu đều rất thích.
Những kí ức đó qua lâu rồi, Mộ Dữu đã sớm không còn nghĩ đến nó, vẫn như cũ cười cười: "Hiện tại tôi thấy ngon hơn!"
Ăn cháo xong, Mộ Dữu không nghĩ sẽ ở nhà của Doãn Mặc nữa.
Chú nhỏ đi ngủ bù, cũng không biết khi nào sẽ tỉnh dậy, cô không thể cứ ở bên này mà chờ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!