Buổi tối sau khi ra khỏi khu vui chơi, ba người tìm một nhà hàng có đồ ăn ngon ở gần đó.
Trong phòng riêng, Mộ Dữu đưa thực đơn cho Lục Kỳ Chu: "Em xem đi, xem xem muốn ăn gì."
Lục Kỳ Chu vừa nhận lấy, điện thoại của Doãn Mặc liền vang lên.
Anh quét mắt nhìn ghi chú, nói với Mộ Dữu: "Anh đi nghe điện thoại."
Anh đứng dậy, ra khỏi phòng bao, đi đến một nơi vắng vẻ, sau đó bấm vào nút xanh nhận máy: "Ông nội."
Giọng nói không hài lòng của ông cụ Doãn từ điện thoại truyền đến: "Không phải ông đã nói với ba cháu để cháu đưa cháu dâu về nhà hai ngày trong dịp nghỉ lễ sao? Ông với bà nội cháu đợi cả ngày trời mà đến cái bóng cũng không thấy đứa nào cả. Rốt cuộc các cháu có đến trong kỳ nghỉ hay không thì cũng phải nói với ông bà một tiếng chứ."
Doãn Mặc nhéo giữa mi tâm, hai ngày nay anh chỉ lo chuyện tình cảm của mình với Mộ Dữu, quên bẫng luôn chuyện này.
Còn chưa theo đuổi được Mộ Dữu, sợ cô không muốn cùng anh về Trường Hoàn, Doãn Mặc dừng một chút: "Ông nội, hiện tại cháu bận chút việc làm ăn, một thời gian nữa cháu sẽ cùng Dữu Dữu quay lại Trường Hoàn để gặp ông bà."
Ông cụ Doãn dừng một chút, có vẻ không vui: "Thế là không về nữa à?"
"Chắc là, tạm thời cháu không về được." Doãn Mặc có chút áy náy: "Xin lỗi ông nội, lẽ ra cháu nên gọi điện cho ông sớm hơn."
Ông cụ Doãn thở dài: "Ông thì không sao, chủ yếu là bà nội muốn gặp cháu dâu, hai đứa đăng ký kết hôn cũng lâu rồi mà vẫn chưa chịu về. Lần trước vất vả lắm cháu mới về Trường Hoàn một lần, đêm đó lại bay về An Cầm luôn, cũng không về nhà, bà nội nhớ cháu."
"Ông nói với bà, đợi lúc nào rảnh, cháu nhất định đưa Dữu Dữu về thăm ạ."
"Được rồi được rồi, cháu cứ bận việc của cháu đi, công việc quan trọng, cũng không cần vội, lúc nào về cũng được."
Hai ông cháu trò chuyện thêm vài câu, Doãn Mặc cất điện thoại, quay đầu thì thấy Mộ Dữu đang đứng sau lưng mình.
Anh nhướng mày: "Sao em lại đứng đây?"
Mộ Dữu muốn đi vệ sinh, nhưng khi nghe thấy Doãn Mặc nhắc đến tên mình lúc đang gọi điện liền đến nghe vài câu.
Trước đó lúc còn đang ở trường, Doãn Mặc đã đề cập chuyện này với cô trên WeChat, nói rằng trong kì nghỉ muốn dẫn cô về Trường Hoàn để gặp ông bà.
Khi đó, vẫn cảm thấy Doãn Mặc không thích mình, Mộ Dữu cảm thấy Trường Hoàn đối với cô mà nói rất đau lòng, cho nên cô không đồng ý.
Nhưng bây giờ, thực sự cũng không có gì.
Mộ Dữu có chút kỳ quái: "Tại sao ông bà anh luôn sống ở Trường Hoàn vậy?"
Doãn Mặc nói: "Vốn dĩ trước kia Doãn thị là do ông nội lập nghiệp ở Trường Hoàn, sau này thì chia thành hai, bác cả anh tiếp quản công việc ở Trường Hoàn và thành lập tập đoàn Quân Tứ, ba anh đến An Cầm phát triển và sáng lập Quân Hoa, sau này cũng coi đây là nhà luôn."
"Ở An Cầm mưa nhiều, không khí ẩm ướt. Ông bà nội không quen với khí hậu ở đây. Phần lớn thời gian họ vẫn sống ở Trường Hoàn với bác cả, thỉnh thoảng bố mẹ anh cũng đưa anh về đó ở."
Mộ Dữu ra vẻ hiểu rõ, gật đầu: "Vậy các anh ở An Cầm cũng không phát triển được bao nhiêu năm, kém xa nhà bọn em. Mộ gia đã cố thủ ở An Cầm nhiều năm, tiếng tăm vang dội trong giới thượng lưu, không ngoa khi được gọi là một gia tộc lâu đời."
Cô đắc ý hếch cằm, "Vậy xem ra là nếu anh muốn theo đuổi em thì là anh đang trèo cao đấy."
Doãn Mặc cười cười, hơi cúi người xuống ngang với chiều cao của cô, uể oải trả lời: "Thật vinh hạnh cho anh khi lấy được tiểu công chúa nhà họ Mộ."
Khuôn mặt Mộ Dữu đột nhiên đỏ bừng, hàm răng trắng cắn miếng thịt mềm ở môi dưới, thì thầm: "Anh vẫn chưa theo đuổi được đâu đấy."
Doãn Mặc bĩu môi: "Hình như không cản trở đến việc chúng ta có quan hệ vợ chồng hợp pháp."
Mộ Dữu sững sờ trong hai giây, giờ cô mới muộn màng nghĩ về cuộc hôn nhân của mình với Doãn Mặc.
Đêm hôm đó uống say rồi gây rắc rối, ngày hôm sau lại bị chú nhỏ phát hiện.
Lúc ấy thái độ của Doãn Mặc chính là muốn lĩnh chứng với cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!