Công viên giải trí chật ních người, tay Mộ Dữu vẫn bị Doãn Mặc nắm chặt, vừa giãy giụa vừa nói: "Làm gì có chỗ nào không có người chứ? Anh nhìn đi, chỗ nào cũng toàn người là người, nếu anh có gì muốn nói thì cứ nói luôn ở đây đi."
Mộ Dữu không muốn cùng anh đi tới chỗ không người, khí thế anh hung hãn như kia, lỡ như anh đánh cô một trận thì sao?
Ở chỗ đông người, cô thấy còn an toàn hơn.
Mộ Dữu dừng lại bên hồ, ngồi xổm trên mặt đất không chịu đi: "Em thấy hơi mệt."
Doãn Mặc dừng lại theo, cúi đầu nhìn cô: "Đứng dậy đi."
"Không dậy nổi." Mộ Dữu hất cằm lên, tự mình tìm lại khí thế lúc ban đầu, "Anh có ý thức tự giác theo đuổi người ta không vậy, em mệt mỏi như thế rồi anh còn khăng khăng kéo em đi. Em nói cho anh biết, anh mà như thế này thì không theo đuổi được em đâu!"
Cô hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu đi không nhìn anh.
Mặt trời ẩn mình sau những đám mây đen lại ló rạng, toàn bộ khu vui chơi đượm trong ánh nắng.
Má Mộ Dữu đỏ bừng, có lẽ do nóng, sự cáu kỉnh bực bội khó hiểu hằn rõ giữa đôi lông mày của cô.
Doãn Mặc nhìn chằm chằm vào cái đầu nhỏ bé của cô, đưa tay ra xoa nhẹ nhàng, chậm rãi nói: "Phía trước có ghế dài, em ngồi xổm ở đây làm gì, qua đó ngồi một lát nhé."
Thấy cô bất động, Doãn Mặc lại nói, "Em mà còn không đứng lên thì lát nữa người khác chiếm mất chỗ đấy."
Thật sự không dễ dàng để tìm được một chỗ nghỉ trong khu vui chơi, Mộ Dữu lập tức đứng lên, chạy nhanh vài bước, đặt mông ngồi xuống ghế.
Chiếc ghế dài này nằm ngay dưới một cây liễu đang rủ bóng, lá liễu xanh non rung rinh trong gió, mang theo hơi gió hài hoà, làm giảm sự ngột ngạt khô nóng của ngày hè oi bức.
Nhiệt độ gần đây tăng quá nhanh. Vài ngày trước trời còn mát mẻ, nhưng bây giờ có vẻ như đột nhiên bước sang hè.
Nhìn thấy một chiếc xe đẩy bí ngô bán đồ uống và kem phát nhạc đi đến, Mộ Dữu liếm đôi môi khô nẻ của mình.
Doãn Mặc đã đứng dậy sải bước tới. Không lâu sau, anh mang theo đồ uống quay về, ngồi xuống bên cạnh Mộ Dữu, đưa một cốc cho cô.
Mộ Dữu nhận lấy uống một ngụm, là nước ép chanh dây mix lựu, vị chua chua ngọt ngọt, nhưng hơi không hài lòng: "Tại sao lại là nhiệt độ phòng? Em muốn uống lạnh cơ."
"Bụng không đau nữa à?"
Lúc này Mộ Dữu mới nhớ tới chuyện mình đến tháng, cô chán nản ngậm ống hút vào miệng, giữ im lặng.
Doãn Mặc nghiêng đầu nhìn: "Vừa rồi em lừa anh, không định giải thích với anh sao?"
Mộ Dữu chớp mắt mấy lần, tỏ vẻ bối rối: "Em lừa anh cái gì?"
Nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô nhướng mày, "Anh không hỏi em, tại sao em phải tự mình nói với anh? Tất cả đều do anh tự tưởng tượng ra, em cùng lắm là thuận nước đẩy thuyền thôi."
Nói đến đây, Mộ Dữu đột nhiên hứng thú, bưng nước trái cây nhìn anh: "Vừa rồi anh hỏi Lục Kỳ Chu có thể mãi mãi đối xử tốt với em không, còn bắt nó thề thốt, anh muốn làm gì? Cho là em vừa mắt Lục Kỳ Chu nên muốn đem em giao phó cho nó à?"
"Thế cũng không đúng nha." Mộ Dữu chậc chậc hai cái, "Nếu đã phó thác rồi, thế mà còn ghen không cho người ta gọi em là chị, anh quản hơi nhiều rồi đấy."
Cô nhấp một ngụm nước trái cây, tràn ngập thâm ý nói, "Ôi, chua ghê!"
Doãn Mặc: "..."
Giả bộ không nhìn thấy sắc mặt tái nhợt khó có thể phân biệt được của Doãn Mặc, cô thở dài lắc đầu: "Ồ, anh có cảm thấy có một số người đặc biệt mâu thuẫn không, muốn giả vờ rộng lượng chúc phúc cho em với người khác, nhưng nghe thấy người ta gọi em là chị thì lại không vui, cảm thấy xưng hô này —— "
Mộ Dữu nghĩ đến điều gì đó, đôi mắt khẽ di chuyển, cô đột nhiên nghiêng người về phía trước, dán môi lên tai Doãn Mặc thì thầm, "Anh trai à, anh cảm thấy người ta gọi em là chị là không đúng sao? Tại sao không thể gọi, có phải đầu óc anh lại nghĩ tới chuyện gì sai trái không?"
Giọng nói nhẹ nhàng rơi vào tai, yết hầu Doãn Mặc khẽ trượt, anh quay đầu lại, đôi mắt tưởng chừng như tĩnh lặng nổi gợn sóng: "Em gọi anh là gì?"
Vốn muốn trêu chọc anh một chút, nhưng khi bị ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn chòng chọc vào mình, Mộ Dữu lại cảm thấy không được tự nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!