Bóng đêm càng dày đặc, trăng sao ẩn hiện trong mây đen, bầu trời đen kịt như một mảnh gấm đen.
Trong khuôn viên chung cư sang trọng bậc nhất trung tâm thành phố, thảm thực vật xanh tươi được cắt tỉa gọn gàng đẹp mắt, những ngọn đèn trụ màu ấm dâng cao, phản chiếu lên làn nước trong hồ phun nước tung tóe.
Mộ Dữu đứng dậy khỏi người anh, một mình đi đến cửa sổ sát đất, nhìn cảnh đêm trăng thanh gió mát bên ngoài.
Đôi mắt xinh đẹp của cô lúc này có chút mờ mịt trống rỗng.
Sau lưng có động tĩnh, Doãn Mặc cài lại khuy áo, chậm rãi đi tới, dừng ở phía sau cô cách đó không xa.
Mộ Dữu quay lưng lại với anh: "Tại sao ngày đó anh lại từ chối em?"
Doãn Mặc nhìn về phía bóng lưng mảnh mai của cô đi tới, đứng bên cạnh cô, thanh âm còn có chút khàn khàn: "Đột ngột như vậy, không nghĩ tới em đối với anh..."
Mộ Dữu nắm tay vịn bên cửa sổ, vặn khớp ngón tay, hơi rũ mi: "Cho nên khi đó anh thật sự không thích em."
Giọng nói của cô rất nhỏ, lông mi vừa cong vừa dày cụp xuống, che đi đáy mắt ửng hồng.
"Không phải, " Doãn Mặc dừng lại, "Anh chưa từng nghĩ tới vấn đề này."
Vào thời điểm đó, Mộ Dữu đối với anh thực sự chỉ là một đứa trẻ được một người bạn giao phó cho anh.
Doãn Mặc thừa nhận hai người họ chung sống rất hòa hợp, cô hoạt bát nhu thuận, anh cũng đặc biệt kiên nhẫn khi cô bám lấy mình.
Nhưng dù vậy, làm sao anh có thể có bất kỳ suy nghĩ nào với một cô gái học năm ba trung học được.
Khi Mộ Dữu bày tỏ tình cảm của mình với anh, anh đã rất sốc, cũng rất bối rối.
Anh không biết làm thế nào mà mối quan hệ giữa hai người lại trở nên như thế này, càng không biết phải giải thích với Mộ Du Trầm như thế nào.
Trong trường hợp đó, làm sao anh có thể nghĩ đến việc anh có thích cô hay không.
Trong tiềm thức anh chỉ cảm thấy hai người họ không phù hợp.
Một cô gái trẻ ở độ tuổi thanh xuân thiếu nữ như cô nên tìm một người bạn đồng trang lứa tỏa nắng để yêu, chứ không phải với một người như anh, người mà vừa tốt nghiệp đã làm mưa làm gió trên thương trường.
Khoảng cách giữa hai người họ quá lớn, không cùng một thế giới.
Huống chi, một cô gái tuổi mới lớn không biết gì về tình yêu, có thể cô chỉ là nhất thời si mê anh, lầm tưởng một năm nay dựa dẫm vào anh là thích.
Đợi đến khi cô vào trường đại học rồi gặp gỡ một người đồng trang lứa với mình, cô sẽ phát hiện ra tình cảm của cô đối với anh không phải tình yêu nam nữ.
Doãn Mặc cho rằng mình là người lý trí, chuyện gì cũng đều cân nhắc tới.
Anh không ngờ rằng, sau khi Mộ Dữu rời đi, anh thế mà lại cảm thấy không quen.
Đâu đâu trong cuộc sống sinh hoạt cũng có dấu vết của cô, bóng hình cô luôn hiện lên trong tâm trí anh.
Sau đó, vì những lời nói của dì Thôi và cả những bức vẽ mà cô để lại, Doãn Mặc mới dần dần đối mặt với trái tim mình.
Anh phát hiện không phải Mộ Dữu ỷ lại anh, mà là anh đã quen mỗi ngày trở về nhà, bóng dáng kia sẽ mỉm cười chạy ra, vươn tay cầm lấy áo khoác của anh, sau đó cùng anh ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm, líu ríu từ chuyện công việc cho tới học tập.
Khi không có cô ở bên, cho dù có nấu một bàn đồ ăn, anh cũng sẽ cảm thấy tẻ nhạt vô vị.
"Cho nên anh liền đi xăm?" Mộ Dữu vẫn là không nghĩ ra, thậm chí có chút tức giận, "Lúc đó tại sao anh không nói cho em biết, tại sao phải đợi đến bây giờ?"
Con ngươi thâm trầm của Doãn Mặc nhìn chằm chằm cô, ánh mắt rơi vào một bên cổ cô: "Khi đó, em không muốn nói chuyện với anh nữa, tránh mặt anh mọi lúc mọi nơi, thậm chí còn đi xoá hình xăm. Anh vốn không xác định được em đối với anh rốt cuộc là ỷ lại hay là thích, nhất thời lại càng không đoán ra tâm tư của em."
"Anh đã lạnh lùng đẩy em ra như vậy rồi, em còn giữ hình xăm làm gì? Em không cần thể diện sao?" Mộ Dữu tức giận đá vào bắp chân anh, giọng nghẹn ngào, "Em đã chủ động như vậy rồi, còn anh thì sao, anh thậm chí còn không hỏi em, tự cho mình là đúng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!