Chương 32: Yêu thầm là chưa kịp bắt đầu đã kết thúc

Trận đấu hôm nay kết thúc, Mộ Dữu cùng mọi người thu dọn hiện trường, lê thân xác mệt mỏi tới nhà ăn mang bữa tối trở về ký túc xá.

Đẩy cửa vào, ba người bạn cùng phòng đang ngồi xem chương trình giải trí.

Kể từ lần trước khi Đồng Lạc Dao ngã bệnh phải nhập viện, bầu không khí trong ký túc xá vô cùng hòa thuận, ba người bọn họ bắt đầu dính lấy nhau.

Mọi người nghe được động tĩnh cùng nhau quay đầu, Mộ Dữu cười chào hỏi.

Hách Mộng Thành thấy cô một tay bưng cơm, một tay ôm bụng, vội vàng đứng lên: "Dữu Tử, cậu sao thế?"

Sắc mặt Mộ Dữu hơi tiều tụy: "Tớ đến tháng nên hơi đau một chút, không sao đâu."

"Vậy cậu uống nước đường đỏ đi." Đồng Lạc Dao vội vàng bưng nước đường đỏ của mình tới, rót nước nóng vào cốc cho cô.

Mộ Dữu ngồi xuống ghế, hai tay nhận lấy, nhiệt độ ấm áp dọc theo lòng bàn tay truyền đến: "Cảm ơn cậu."

Trách Trách lo lắng hỏi: "Cậu đến tháng không phải là không đau sao, lần này làm sao vậy?"

Mộ Dữu đúng là không có thói quen đau bụng kinh.

Cô nhỏ mồ côi mẹ từ nhỏ, dì giúp việc trong nhà khó tránh khỏi lơ đễnh, trước kia cô nhỏ thường xuyên bị đau bụng kinh, uống thuốc bắc điều hòa cũng không có tác dụng gì lắm, hiện tại sinh Điềm Điềm mới đỡ hơn một chút.

Bởi vì đã nếm trải sự đau đớn này, cho nên Mộ Du Vãn đặc biệt chăm sóc Mộ Dữu về mặt này, sợ rằng Mộ Dữu sẽ phải chịu khổ giống cô ấy.

Cơ thể của Mộ Dữu cũng đã được Mộ Du Vãn chăm sóc rất tốt, chỉ cần cô không hành hạ mình, sẽ không gặp phải phiền não về việc đau bụng kinh.

"Buổi chiều ở sân chơi xảy ra chuyện, chạy tới chạy lui đổ mồ hôi, sau đó tớ uống chút nước đá, lúc ấy đã khó chịu rồi."

Lúc ấy cô quên mất mình còn đang trong kỳ kinh nguyệt, sớm biết cô đã không uống nước đá rồi.

Bụng dưới còn đang co rút đau từng trận, Mộ Dữu uống một hớp nhỏ nước đường đỏ, mang theo hơi ấm ngọt ngào truyền vào bụng, cảm giác so với lúc trước tốt hơn rất nhiều.

Thấy ba người bọn họ vây lấy mình, cô bất đắc dĩ cười cười: "Các cậu xem tiếp tạp kỹ của mình đi, tớ không sao, chỉ là hơi đói thôi, ăn cơm tối xong sẽ không sao đâu."

Cô chỉ vào hộp cơm trên bàn.

Hách Mộng Thành vỗ vai cô: "Ăn xong thì nghỉ ngơi đi, đại hội thể thao chắc là rất bận nhỉ, nếu không thì ngày mai ba người bọn tớ xung phong đi giúp cậu nhé?"

Đồng Lạc Dao với Trách Trách cũng nhìn sang, ý tứ đúng vậy.

Mộ Dữu nói: "Ngày mai là ngày cuối cùng của đại hội thể thao, sau đó sẽ là ngày nghỉ. Các cậu không mua vé về nhà sớm sao?"

"À đúng rồi." Trách Trách nhớ lại, "Chiều mai tớ phải bắt chuyến tàu cao tốc."

Đồng Lạc Dao nói: "Nhà tớ gần, ngày mai tớ đi với cậu."

Mộ Dữu cười gật đầu: "Vậy cũng được."

Cô xua tay, "Được rồi, các cậu tiếp tục xem của mình đi, không cần để ý đến tớ đâu."

Sau khi uống nước đường đỏ rồi ăn thứ đồ ăn ấm nóng, Mộ Dữu cảm thấy như mình đã sống lại.

Trước đó bị đau bụng đổ mồ hôi, toàn thân khó chịu, cô thay quần áo rồi vào nhà tắm tắm rửa.

Mặc đồ ngủ ra khỏi phòng tắm, ba người Hách Mộng Thành đã xem xong chương trình tạp kỹ, giờ đang lướt điện thoại.

Hách Mộng Thành nhìn sang: "Dữu Tử, trong trường rất nhiều người đều cho rằng cậu với Lục Kỳ Chu sớm đã ở bên nhau rồi, trên diễn đàn bài viết thảo luận sôi nổi như vậy, hai người không định làm sáng tỏ sao?"

Gần đây, cô và Lục Kỳ Chu thường được nhắc đến trên các diễn đàn và nhóm của một số câu lạc bộ, hai hôm trước, mấy người bạn cùng phòng hỏi đến chuyện này, Mộ Dữu cũng đã nói sự thật với họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!