Chương 3: Kết hôn rồi liền hết tiên!

Giống như không nghĩ tới mình sẽ nhận được đáp án như vậy, Mộ Du Trầm có chút bất ngờ.

Thấy Doãn Mặc vẫn bình tĩnh thong dong, nhìn không ra chút sơ hở nào, anh đem ánh mắt chuyển hướng nhìn Mộ Dữu, trầm giọng hỏi: "Là giống như cậu ta nói sao?"

Doãn Mặc nói hai người đang yêu đương, Mộ Dữu cảm thấy cái này có thể đủ giải thích là được rồi.

Đều đã là người trưởng thành, cô cũng không phải còn nhỏ, hai bên yêu đương ngủ cùng nhau, so với việc uống rượu rồi tình một đêm thì việc này cảm thấy ổn hơn.

Nếu như nói mọi việc đều là do rượu, thì chuyện này sẽ càng chọc giận chú nhỏ.

Nhưng mà tại sao Doãn Mặc lại nói hai người sắp lãnh chứng kết hôn chứ, cô không hiểu anh đang làm gì nữa.

Cô không biết tại sao Doãn Mặc lại nói thêm câu cuối chứ, như vậy không khác gì vẽ thêm chân cho rắn chứ.

"Như thế nào lại không trả lời?" Mộ Du Trầm chăm chú nhìn thái độ của Mộ Dữu, "Lời cậu ta nói rốt cuộc có đúng hay không?"

Vào thời điểm mấu chốt này, Mộ Dữu nào dám đem lời Doãn Mặc phản bác chứ, chỉ có thể căng da đầu thừa nhận: "Là sự thật ạ, hai bọn cháu đã bên nhau rất lâu, đang suy xét kết hôn."

"Rất lâu là bao lâu?" Mộ Du Trầm bán tin bán nghi nhìn hai bọn họ, "Mấy năm nay hai người đều không nói lời nào, như thế nào lại yêu đương?"

Mộ Dữu nhanh nhạy đáp: "Bọn cháu là ngầm yêu đương, không muốn công khai!"

Mộ Du Trầm: "?"

Mộ Dữu suy nghĩ nhanh: "Anh ấy lớn hơn cháu nhiều tuổi như vậy, còn là bạn của chú, cháu sợ chú không cho bọn cháu ở bên nhau, cho nên mới lén gạt người, bọn cháu vì không để mọi người phát hiện ra nên cố ý lãnh đạm trước mặt của họ."

Lời giải thích của cô quả thực không thể chê vào đâu được.

Mộ Du Trầm cũng từng nhiều lần hỏi hai người họ, rốt cuộc tại sao lúc cao tam cô cùng Doãn Mặc thân cận như vậy, thế mà sau khi tốt nghiệp xong thì lại như hai người xa lạ.

Hôm nay Mộ Dữu lại đưa ra lời giải thích hợp lý như vậy, quả thật là một mũi tên trúng hai đích.

Trong nội tâm của Mộ Dữu đang thầm tự khen sự cơ trí của mình, Mộ Du Trầm lại hỏi: "Cháu khi nào lại thích Doãn Mặc, sẽ không phải là lúc còn đi học chứ?"

Trong lòng Mộ Dữu lộp bộp một chút, sau đó liền phủ nhận: "Đương nhiên là không phải rồi, hai bọn cháu là vào đại học mới bắt đầu bên nhau, anh ấy thường xuyên tham dự hoạt động của trường cháu, nên thường hay gặp nhau."

Dừng lại một chút rồi cô bổ sung thêm: "Chú nhỏ đừng nói oan cho cháu, cháu chính là lấy học tập mà yêu.

Vào lúc năm nhất ấy, Doãn Mặc thường hay tới trường theo đuổi cháu, lì lợm la liếm một hai bắt cháu phải đồng ý làm bạn gái anh, theo đuổi cháu vài tháng, cháu mới đáp ứng."

Mộ Dữu cảm giác được Doãn Mặc đang nhìn vào sườn mặt của cô, như đang muốn thiêu cháy cô, cô làm bộ giả vờ như không thấy.

Mặt của cô có chút hồng nhìn thẳng anh, chủ động cầm cánh tay anh, trên mặt nở nụ cười, giọng nói như đang làm nũng với bạn trai mình: "Anh mau nói đi, có phải đúng như em nói không?"

Thân hình mềm mại của thiếu nữ tựa hồ như dán thẳng vào lòng mình, mùi thơm trên tóc không chút ngọt phảng phất quanh đây.

Giọng nói của Doãn Mặc có chút khàn: "Ừm."

Ánh mắt của Mộ Dụ Trầm sắc bén như đang tìm tòi nghiên cứu, nhìn Mộ Dữu sau lại nhìn qua Doãn Mặc.

Nếu này là sự thật, anh có chút không kịp tiếp thu được.

Đầu óc của Mộ Du Trầm có chút hỗn độn, nhéo nhéo giữa chân mày, vẻ mặt đầy sự mệt mõi: "Tớ cả đêm không ngủ, trở về nghỉ ngơi một lát, buổi chiều lại nói chuyện với hai người."

Mộ Du Trầm đóng cửa đi về, phòng khách to như vậy chỉ còn lại hai bọn họ.

Mộ Dữu nhanh chóng thả cánh tay anh ra, lại vô cùng ghét bỏ lùi về sau vài bước mà cách xa anh.

Doãn Mặc liếc nhìn cô một cái, tiến tới đem người ôm lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!