Chương 2: Hôn được không?

"Anh vì cái gì mà cảm thấy là tôi trốn anh?" Mộ Dữu uống hai ngụm nước mật ong, nghiêm trang nói, "Tôi không muốn cùng anh nói chuyện, là thật sự cảm thấy hai chúng ta không thân."

Doãn Mặc nhìn chăm chú cô thật lâu, lấy bình trà giữ ấm trên bàn: "Uống rượu nhiều dễ bị khát nước, anh giúp em đi nấu bình nước ấm, chốc nữa mang theo về phòng."

Anh đứng dậy đi vào phòng bếp, Mộ Dữu uống hết ly nước mật ong trong tay, ôm gối ôm nằm lên sô pha.

Mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ, bên tai bỗng có tiếng chuông cửa vang lên.

Cô trầm trọng nhấc mí mắt lên, nhìn Doãn Mặc đi ra mở cửa.

Ngoài cửa là một người phụ nữ xinh đẹp tri thức, tay cầm theo hộp quà được gói tinh xảo, thanh âm uyển chuyển dễ nghe: "Doãn tiên sinh, em là hàng xóm ở tầng trên, hôm nay không cẩn thận làm bánh ngọt hơi nhiều, nên cố ý mang xuống đây tặng anh một phần."

"Không cần.

" Anh đứng bên trong nhà, cự tuyệt dứt khoát, "Về sau không cần lại đến đây gõ cửa nữa."

Doãn Mặc đối xử với những cô gái ái mộ anh, luôn cách xa ngàn dặm, chưa từng có ngoại lệ.

Bao gồm cả cô.

Mộ Dữu bóp chặt ly nước, đốt ngón tay buộc chặt vào nhau.

Cô đến nay vẫn còn nhớ rõ, sau khi thi đại học vất vả xong lấy hết can đảm tỏ tình anh.

Cô cho rằng anh đối với mình thật sự rất tốt, nhất định cũng có chút thích cô.

Cô tràn đầy cõi lòng chờ mong.

Nhưng mà ngày đó, anh chỉ bình tĩnh mà nói ba chữ: "Em còn nhỏ."

Ngữ khí của anh rất giống đêm nay, cự tuyệt nữ nhân không có nữa phần tiếc thương.

Mộ Dữu không có ưu điểm gì quá lớn, mà lớn nhất chính là dứt khoát trong chuyện tình cảm.

Anh cự tuyệt, cô cũng không lì lợm mà đeo bám lấy anh.

Mấy năm nay, cô từ bỏ theo dõi chuyện tình cảm của Doãn Mặc, còn lại sinh hoạt thoải mái, tuỳ ý, cực kì vui vẻ.

Sau khi tiễn người phụ nữ mang bánh ngọt đi, Doãn Mặc một lần nữa đem cửa đóng lại.

Thoáng nhìn qua sô pha thấy Mộ Dữu đang ngủ, anh đi tới, lấy ly nước rỗng trong tay cô đặt lên trên bàn trà.

Cô gái nhỏ đang nhắm mắt, anh trực tiếp đem người bế công chúa lên, tính toán đưa cô về phòng.

Mộ Dữu dựa vào lồng ngực của anh rồi mở mắt ra, nhìn khuôn mặt người đàn ông sắc bén, anh tuấn.

Lúc ở nhà cũng vậy, anh thường xuyên ăn mặc ngay ngắn, áo sơ mi cài đến cúc cao nhất, tự phụ lại cấm dục.

Mấy năm nay Mộ Dữu luôn tò mò, người như anh cao cao tại thượng, đến tột cùng dạng phụ nữ như thế nào mới có thể khiến anh cam tâm tình nguyện hạ người quỳ dưới váy người đó.

Anh cao quý đoan chính, giống như bông hoa cao lãnh chỉ có thể nhìn chứ không được bẻ.

Nhưng càng như vậy, thì càng nhiều người càng muốn đem anh bẻ xuống, hung hăng dẫm đạp.

Đại khái là uống nhiều quá nên gan càng lớn, ngón tay của Mỗ Dữu không nghe lời, lòng bàn tay chậm rãi sờ vào cổ áo dừng ngay ở yết hầu.

Như là đụng vào nơi cấm kỵ.

Phòng ngủ ở tầng hai được mở ra, anh dừng chân, rũ mắt xuống nhìn cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!