Bình thường Doãn Mặc không có mang kính, ánh mắt lúc nào cũng mang theo sự sắc bén, lộ ra sự kiêu ngạo, cao không thể nào chạm tới.
Tối nay phá lệ mang chiếc kính bạc, làm giảm chút lệ khí, nhưng lại nhiều hơn sự nhã nhặn cùng với thanh nhã.
Đây chính là lần đầu tiên Mộ Dữu nhìn thấy anh mang kính.
Trong phòng học nghiêm nghị yên tĩnh.
Một lát sau, dưới phòng học mọi người đều reo hò.
Mộ Dữu không tự chủ được cúi đầu rũ xuống.
Trên bục giảng Doãn Mặc giơ tay lên một cái, trong phòng học một lần nữa trở về sự yên như ban đầu.
"Chào mọi người, tôi là Doãn Mặc, tối nay sẽ dạy môn kinh tế học cho mọi người." Giọng nói của anh gợi cảm mà tràn ngập sự nam tính, lâng lâng rơi vào khắp ngõ ngách trong phòng học.
Anh nói lời ít nhưng ý nhiều, không có lắm lời, trực tiếp mở PPT.
Bắt đầu giảng bài trước, Doãn Mặc quét mắt qua khắp phòng học, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở hàng cuối cùng.
Con ngươi của anh thu lại, lật danh sách sinh viên của khoá này ra: "Trước khi nói tiếp, chúng ta điểm danh cái đã."
"Lý Vân Hội."
"Có!"
"Phó Thanh Diên."
"Có!"
"Mạnh Tường Võ."
"Có!"
...
Người ở phía trên tiếp tục điểm danh những cái tên còn lại, tâm của Mộ Dữu nhốn nháo, mặt như chôn xuống dưới không dám ngẩng đầu lên.
Thẳng đến khi hô cái tên này lên "Hách Mộng Thành."
Mộ Dữu quyết định chắc chắn, kiên trì giơ tay lên: "Có!"
Cô không có nhìn lên, nhưng lại cảm nhận vô cùng rõ ràng người đàn ông đang đứng trên bục giảng trừng mắt nhìn cô.
Cái ánh mắt sắc bén rơi trên khắp người cô, thẳng tắp, cô dường như đứng ngồi không yên, trái tim lạnh đi một nửa.
Điểm danh đến lúc này im bặt mà dừng lại: "Tối nay điểm danh đến đây là được rồi, hiện tại chúng ta tiếp tục buổi học."
Mộ Dữu: "..."
Lúc nảy đột nhiên lại điểm danh, quả nhiên là muốn nhắm vào cô mà.
Doãn Mặc đã biết cô đi học thay Hách Mộng Thành, cũng không biết là lanh có lợi dùng việc này để uy hiếp cô cái gì không.
Toàn bộ tiết học này Mộ Dữu không có tâm trạng nào mà nghe giảng cả, không ngừng nhìn thời gian đang chạy trên điện thoại, mong sao cho kết thúc tiết học này nhanh nhất có thể.
Cô không biết Doãn Mặc đang nói đến cái gì, nhưng mà bạn học xung quanh như phá lệ rất nghiêm túc nghe giảng, còn thỉnh thoảng trả lời câu hỏi của anh.
Tám giờ bốn mươi, tiếng chuông gõ vang lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!