Chương 12: Anh ấy yêu em nhiều hơn

Trở về chung cư của Doãn Mặc thì đã rất muộn, Mộ Dữu tự giác đi lên phòng ở tầng trên ngủ.

Lần trước ở đây với Doãn Mặc, bản thân cô đã ngủ trong phòng thư viện.

Đêm nay đã trễ, lại thêm lúc ở nhà của Phương Khải Hạ đã có uống một chút rượu, nên Mộ Dữu cũng không tiếp tục mất ngủ.

Tỉnh lại sau giấc ngủ, sắc trời đã sáng rõ.

Hôn lễ của Phương Khải Hạ được tổ chức trong một khách sạn.

Mộ Dữu không cẩn thận mà dậy trễ, lúc cô cùng với Doãn Mặc đi đến khách sạn thì đã có rất nhiều người.

Doãn Mặc cùng với một số người quen nói chuyện với nhau, Mộ Dữu nhìn thấy Mộ Du Trầm, chạy tới ngồi cạnh anh: "Chú nhỏ, thì ra hôm nay chú đi sớm, hằng gì lúc nảy chúng cháu gõ cửa mà không có ai đáp."

Mộ Du Trầm trong tay cầm ly rượu vuốt vuốt, nói với cô: "Chờ hai người để ở trước mặt chú anh anh em em sao?"

Mộ Dữu nằm ở mép bàn, nâng má, lông mi động chớp mắt hai lần, một mặt vô tội: "Không phải chú cùng với Doãn Mặc là anh em tốt sao, anh ấy hạnh phúc thì chú phải cảm thấy vui mừng chứ.

Chú đây chính là ghen tị đúng không, chú cũng nên tìm cho mình một cô bạn gái để dính nhau đi, ông nội mà biết chắc sẽ vui bay lên cao luôn."

Mộ Du Trầm khẽ xì một tiếng: "Ông ấy thì vui cái gì chứ."

"Chú là đứa con nhỏ nhất của ông, ông hiểu chú nhất, chú có bạn gái đương nhiên là ông sẽ rất vui rồi."

Mộ Du Trầm nhấp rượu, lười nhác dựa lưng vào ghế, im miệng không nói gì.

Đằng sau không biết là ai nói cô dâu đang tới, hôn lễ lập tức bắt đầu.

Khách quý trong tiệc nhao nhao đứng dậy, đi đến thảm đỏ bon chen.

Mộ Dữu cũng đi lên xem náo nhiệt.

Cửa của khách sạn chậm rãi đẩy ra.

Âm nhạc trong phòng nháy mắt im bặt, xung quanh đều im lặng.

Ánh sáng được tắt hết, chỉ chừa một chiếc đèn chiếu lên người cô dâu đang mang áo cưới trắng tinh, phía trên được đính kim cương lấp lánh.

Ở đầu thảm đỏ bên này, người đàn ông mang lễ phục chậm rãi bước về phía cô dâu của mình.

Một màn này Mộ Dữu thường xuyên thấy trên TV chiếu qua, nhưng mà lúc này tận mắt được chứng kiến mang một cảm giác chân thực hơn.

Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của Phương Khải Hạ nhìn về phía cô gái của mình tràn đầy sự thâm tình, cũng cảm giác được giữa lông mày của cô dâu đang ngập tràn hạnh phúc.

Phương Khải Hạ cùng với cô dâu là bạn học thời đại học, yêu nhau đã được nhiều năm.

Hai bên yêu nhau thật lòng rồi bước vào cùng điện hôn nhân, đây mới là dáng vẻ tốt đẹp nhất của tình yêu, và bọn họ chính là minh chứng cho điều này.

Trong lòng Mộ Dữu chỉ cảm khái một câu, ai ngờ không cẩn thận mở miệng nói ra.

Nam Hằng đứng bên cạnh cô, cười to: "Tiểu Dữu tử sao lại cảm khái như vậy chứ, tương lại em cùng với anh Mặc sẽ kết hôn mà, không phải cũng sẽ như bọn họ sao?"

Thần sắc của Mộ Dữu hơi giật mình, vô ý thức nghiêng đầu, Doãn Mặc lúc này đang đứng bên cạnh cô, cặp mắt thâm trầm đen nhánh rơi trên mặt cô.

Quả thực cô đã từng ảo tưởng rằng mình và Doãn Mặc cũng có thể có một ngày như vậy.

Nhưng mà, cũng chỉ là đã từng thôi.

Mộ Dữu bình tĩnh thu hồi tầm mắt lại, nửa đùa giỡn cùng với Nam Hằng: "Hai bọn em sao có thể tính như vậy được, là anh ấy quấn lấy em, em lại là người rất dễ mềm lòng, lúc đó mới đáp ứng với anh ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!