Chương 11: Không thể sống thiếu em ấy

Ngày mai là hôn lễ của Phương Khải Hạ, nên đêm nay nhà của anh ta đương nhiên là sẽ có rất nhiều người.

Mộ Dữu cảm thấy cô cùng Doãn Mặc xảy ra chuyện như vậy chắc chắn mọi người ở bên kia đều biết.

Càng như vậy, Mộ Dữu càng muốn tránh né, không muốn đến.

Doãn Mặc lại nói: "Chỉ có một mình anh đến đó, bọn họ nhất định sẽ vây quanh anh hỏi chuyện của hai chúng ta, lúc đó chắc chắn sẽ để lộ ra sơ hở.

Em đi cùng với anh, bọn họ thấy có em ở bên ngược lại sẽ thu liễm một chút."

Lời nói của Doãn Mặc quả thật là có chút đạo lý, hai người bọn họ đang giả yêu nhau, một người sẽ không thể nào ứng phó được hết mọi câu hỏi của người khác.

Ở hai bên đường cây ngô đồng đang đứng chỉnh tề.

Ánh đèn chiếu xuống, bóng cây khắp mặt đường.

Bánh xe từ từ đè lên chiếc bóng mà đi qua.

Mộ Dữu hạ cửa xe xuống một chút, bện ngoài đèn đường nghiêng nghiêng chiếu lên nửa gương mặt của cô, đôi mắt trong veo rơi vào trầm tư.

Một lát sau, cô quay đầu nói chuyện với Doãn Mặc: "Lát nữa đến nhà của anh Khải Hạ, anh nhất định phải ở bên cạnh tôi một tấc cũng không được rời.

Bạn bè của anh chúng ta đều hiểu rõ, nếu như đêm nay không cẩn thận hai ta bị lạc nhau, rất có khả năng bọn họ sẽ lôi kéo anh nói chuyện sau đó sẽ bức cung anh đấy."

"Được." Doãn Mặc đáp ứng, rồi nhìn bàn tay trắng nõn thon dài, "Nếu em sợ bị tách ra, thì đến lúc đấy em nắm tay anh được không?"

Mộ Dữu nhìn chằm chằm vào cái tay kia, đẩy ra: "Không đến mức phải như vậy đâu? Tay anh lớn như vậy mà, đến lúc đó cứ đi theo tôi là được rồi."

- --

Nhà tân hôn của Phương Khải Hạ là ở tại khu biệt thự phía nam ngoại ô.

Từ cổng lớn khu biệt thử đi vào, bao quanh con đường là những dãy cây cùng với lồng đèn đỏ, trong màn đêm lờ mờ ánh đỏ hồng.

Khắp nơi Phương gia đều dán chữ hỉ đỏ, dưới mặt đất đều được trải thảm đỏ, hai bên đều là hoa hồng tươi.

Bên trong phòng khách rất lớn, trên trần nhà có những chiếc đèn thuỷ tinh pha lê.

Doãn Mặc cùng với Mộ Dữu xuống xe, Phương Khải Hạ cùng đám người trong nhà nhanh chân ra đón tiếp.

Ánh mắt dừng trên người Doãn Mặc với Mộ Dữu mà đánh giá, mọi người ngầm hiểu lẫn nhau cười, ánh mắt đầy sự mập mờ.

Vào trong nhà thì có người trêu ghẹo: "Chờ Khải Hạ kết hôn xong, kế tiếp có phải là đến anh Mặc của chúng ta rồi không?"

Có người khác cười tiếp lời: "Vậy thì phải xem có qua được cửa của chú nhỏ hay không đã, vừa mới này Mộ Du Trầm không phải đã mắng cậu ấy không ra gì sao, còn dám ra tay với cháu gái của người ta."

Ở trước mặt Mộ Du Trầm, Mộ Dữu dán vào cánh tay của Doãn Mặc, tỉ mỉ đóng vai đôi tình nhân đang cuồng nhiệt yêu đương,

Mộ Du Trầm ngồi ở trên ghế sa lon, đôi mắt lạnh lẽo nhìn qua bên kia, nghiêm mặt không nói chuyện.

Có người làm đến đưa trái cây, Mộ Dữu cầm một trái dâu xanh bỏ vào trong miệng, cô đi tới, nhỏ giọng nói với Doãn Mặc: "Chú nhỏ lúc trước còn hoài nghi hai người chúng ta, bây giờ quay đầu nói chuyện này với tất cả mọi người, xem ra bây giờ chú ấy đã tin hoàn toàn rồi."

Nói xòn, Nam Hằng cười nhìn sang: "Tiểu Dữu tử, tại sao vừa mới tới đây mà đã thì thầm to nhỏ với bạn trai vậy chứ? Mấy người bọn anh hỏi chuyện em, thì em lại không trả lời?"

"Hả?" Mộ Dữu ngượng ngùng cười cười, "Anh Nam Hằng, lúc nảy bọn anh hỏi em cái gì vậy?"

Phương Khải Hạ nói tiếp: "Bọn họ nói, mấy người chúng ra đều là nhìn em lớn lên, bình thường chiếu cố em không ít, làm sao em lại hết lần này đến lần khác đều chỉ coi trọng Doãn Mặc, còn những người khác như bọn anh thì sao? Mà lúc trước tại hội sở, em không phải chê Doãn Mặc già sao, vậy mà lại đi thích cậu ta?

Mộ Dữu: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!