Chương 10: Cắn ngón tay anh

Hôm nay Doãn Mặc vì chuyện phòng thí nghiệm đang xây mà đến đại học A, kết thúc công việc xong lãnh đạo trường muốn mời anh dùng bữa, nhưng bị Doãn Mặc từ chối khéo.

Cùng Trịnh Lâm đi ra, thì nhìn cách đó không xa thấy một thân ảnh quen thuộc, Doãn Mặc đi chậm lại, đến xe thì dừng hẳn.

Trịnh Lâm phát hiện ra sự khác thường của anh, thuận theo anh mắt của sếp mà nhìn sang, liền thấy được Mộ Dữu.

Nhan sắc của Mộ Dữu ở trong trường rất được nhiều người để ý, mang váy màu trắng, bên ngoài khoác thêm một cái áo len dạ màu nâu nhạt, dưới ánh mặt trời làm nổi bật làn da trăng của cô, khuông mặt như tranh vẽ.

Nghe nói cô là giáo hoa của đại học A, vừa giỏi giang lại vừa xinh đẹp, Trịnh Lâm cảm thấy danh hiệu này rơi trên người cô là danh xứng với thực, hoàn toàn xứng đáng.

Kỳ thật chuyện của phòng thí nghiệm không nhất thiết phải giải quyết gấp, Trịnh Lâm không biết vì sao hôm nay sếp nhất định phải đến đây.

Lúc này thấy Mộ Dữu ở sân trường, anh ta mới làm sáng tỏ được.

Có lần sếp cũng chủ tịch nói chuyện điện thoại, anh ta vô tình nghe được.

Hình như bây giờ sếp cùng với cô Mộ Dữu đang nói chuyện yêu đương.

Trong trường học nhiều người phức tạp, đôi tình nhân này có lẽ không tiện nói chuyện.

Con mắt Trịnh Lâm khẽ nhúc nhích, bỗng nhiên nói: "Doãn tổng, cô gái bên cạnh Mộ tiểu thư là em họ của tôi, cũng không biết bọn họ chuẩn bị đi đâu, bây giờ vừa vặn gặp mặt, nếu không thì gọi các cô ấy lại nói vài câu?"

Thần sắc Doãn Mặc nhàn nhạt, không nói tiếng nào, ánh mắt rời vào thân ảnh nơi xa của Mộ Dữu.

Anh cảm giác rõ ràng là Mộ Dữu cố ý ngoảnh mặt về nơi khác, không muốn nhìn anh.

Doãn Mặc nhớ đến lần tách ra lúc trước, Mộ Dữu cuối cùng vứt ra câu kia: "Không biết được chính bản thân mình sai cái gì, thì cũng không cần phải nói chuyện với tôi.

Bản tiên nữ tạm thời không muốn đóng vai tình nhân với anh nữa, nếu chú nhỏ của tôi có hỏi, cứ nói là hai chúng mình đang cãi nhau!"

Đồng Lạc Dao dẫn đầu chạy tới.

Cô nàng vui vẻ đối với Trịnh Lâm kêu lên: "Anh họ!"

Ánh mắt rơi trên người Doãn Mặc, gương mặt Đồng Lạc Dào đỏ lên, thanh âm ngọt mềm nói: "Chào Doãn tiên sinh, em là Đồng Lạc Dao, ngài có thể gọi em là Lạc Dao."

Thân mình của Doãn Mặc vẫn đứng đấy, phảng phất giống như không nghe thấy gì, chỉ gương mắt nhìn theo hướng của ba cô gái đang đi tới.

Ánh mắt dừng lại trên người nào đó, liền chưa từng dời lúc nào.

Mộ Dữu cũng các cô ấy tiến đến, Đồng Lạc Dao giới thiệu: "Mấy cậu ấy là bạn cùng phòng với em."

Mộ Dữu bởi vì dáng dấp xinh đẹp, ở trường học được rất nhiều nam sinh theo đuổi, bình thường có nhiều người tỏ tình cô ấy.

Mỗi lần chỉ cần cùng với Mộ Dữu ở một chỗ, thì sẽ không có ai chú ý đến cô.

Đối với những chuyện như vậy, trong lòng của Đồng Lạc Dao cảm giác rất khó chịu.

Cô nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, sẽ có một ngày ở trước mặt Mộ Dữu, cô nàng lại có thể cùng nói chuyện với Doãn Mặc.

Đồng Lạc Dao rốt cục cũng mở mày mở mặt, rất nhiệt tình giới thiệu với bọn Mộ Dữu: "Đây là anh họ của tôi cùng với Doãn tổng của tập đoàn Quân Hoa."

Hách Mộng Thành cùng Trách Trách rất khó khăn có thể che đậy được sự kích động, nhốn nháo mà chào hỏi: "Chào Doãn tổng, chào anh họ ạ."

Chỉ có Mộ Dữu là giữ im lặng, Hách Mộng Thành giật giật tay áo của cô.

Mộ Dữu lúc này mời cười một cái: "Chào mọi người."

Trịnh Lâm nhìn Doãn Mặc một cái, rồi lại nhìn sang Mộ Dữu, cuối cùng hỏi Đồng Lạc Doa: "Các em đây là chuẩn bị ra ngoài đi chơi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!