Chương 1: Lúng túng

Tháng 2, An Cầm thị

Tí tách tí tách mưa liên tiếp mấy ngày này, đến nay chưa ngưng lại lúc nào.

Tại hội sở cao cấp nhất ở trung tâm thành phố, giờ phút này xung quanh mọi người bàn tán, nói chuyện ồn ào.

Đêm nay chủ nhân của doanh nghiệp Phương thị đại thiếu gia Phương Khải Hạ sắp kết hôn, đêm này bạn bè chơi cùng nhau từ nhỏ đến chúc mừng sự kiện vui vẻ này.

Ở đây đều là bạn bè của chú nhỏ Mộ Du Trầm, Mộ Dữu từ nhỏ đã đi theo chú nhỏ mà lớn lên, nên cùng bọn họ rất thân thuộc.

Thời điểm đám người kia cùng nhau uống rượu, tám chuyện phiếm thì cô ở sô pha phía trước ngồi ăn điểm tâm.

Bên cạnh là bàn rượu trái cây hương vị không tồi, Mộ Dữu cầm ly nhấm nháp hai ngụm rồi để xuống.

Đầu bên kia có vài người bắt đầu thảo luận, nói chuyện không nhỏ nên lọt vào tai cô:

"Tiệc đã bắt đầu, Doãn Mặc như thế nào còn chưa tới, hắn đêm nay rốt cuộc có tới không vậy?"

"Hắn là người công việc bận rộn, ai biết có thể tới chứ.

Vừa mới nãy Mộ Du Trầm nhận điện thoại xong rồi cũng đi đấy, hai người bọn họ một cái cũng không đáng tin."

"Mộ Du Trầm cũng đi rồi ư? Cháu gái của hắn đang ngồi ở đấy mà."

"Đi rất gấp, bảo chúng ta ở lại chiếu cố một chút, để lát nữa tôi tìm người đưa con bé trở về."

Phương Khải Hạ đêm nay làm chủ nhà, nhìn qua bên kia xem Mộ Dữu một cái rồi đi sang bồi cô nói chuyện.

Mộ Dữu thấy hắn đến, cười khanh khách rồi giơ chén rượu lên:"Anh* Khải, trước tiên chúc anh tân hôn vui vẻ!"

(*Anh ở đây có nghĩa là ca ca).

ngôn tình hoàn

"Cảm ơn." Phương Khải Hạ cùng cô chạm ly, rồi nhắc nhở cô chú ý uống ít đừng để say.

Phương Khải Hạ hỏi cô:"Tiểu Dữu năm nay là năm ba rồi đúng không?"

Mộ Dữu gật đầu:" Đúng rồi, còn nửa năm nữa là tới kì thực tập."

"Học về cái gì?"

"Quản lý du lịch."

Phương Khải Hạ: "Như vậy khá tốt a, Doãn thị mấy năm nay khai phá thêm ngành du lịch làm hướng phát triển chính, đến lúc đó em có thể đến Doãn thị thực tập, Doãn Mặc cho chú nhỏ em mặt mũi, khẳng định sẽ chiếu cố tốt."

"Anh nói chú Doãn ư." Mộ Dữu gõ vài cái nhẹ nhàng vào ly lượu, rồi lay nhẹ nhàng, đáy mắt bình tĩnh không gợn sóng, "Chú ấy bận rộn như vậy, em không muốn rước thêm phiền toái cho chú ấy đâu."

Phương Khải Hạ thấy chút kì lạ: "Chúng ta cách nhau mấy tuổi cũng không lớn lắm, đều là bạn thân của chú nhỏ em, vì cái gì mà gọi anh là anh, kêu Doãn Mặc là chú?"

"Cái này à." Mộ Dữu tươi cười tuỳ ý nói một câu, "Anh Khải Hạ nhìn trẻ tuổi chứ hắn nhìn xem có giống ông lão không chứ."

Cửa ra vào bỗng có người đẩy ra.

Đèn bên ngoài hành lang chiếu ánh sáng thẳng vào, tầm mắt mọi người sôi nổi nhìn qua.

Một người đàn ông đứng ở ngoài cửa, áo khoác nỉ màu đen được cắt may tinh xảo, người rất cao, sóng mũi cao thẳng bị đèn chiếu vào, gương mặt lạnh nhạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!