Chương 24: Em Quan Tâm Tôi

Edit+beta: LQNN203

Sau khi Trịnh Tây Dã nói xong, Hứa Phương Phỉ không phản ứng gì.

Cô chỉ lặng lẽ cúi đầu, lặng lẽ nhìn xuống con đường dưới chân mình. Con phố chính này là đường nhựa, vỉa hè hai bên được lát cỏ, trồng một số loại cây nhỏ, cây cỏ hoa lá xanh mướt bắt mắt, truyền sức sống.

Hứa Phương Phỉ nhìn những bông hoa nhỏ không tên bên đường, cảm thấy chúng thật lộng lẫy và tràn đầy sức sống, màu sắc, như có cánh bay vào trái tim cô.

Ngay cả nhịp tim của cô cũng mất đi tần số bình thường.

Hứa Phương Phỉ nghĩ có lẽ cô nên hỏi Trịnh Tây Dã tại sao anh lại giải thích mối quan hệ của anh với Tiêu Kỳ, tại sao anh lại bảo cô "đừng nghĩ nhiều".

Nhưng bên đường, những bông hoa nhỏ nở rất đẹp khiến cô không nỡ làm phiền chúng.

Cuối cùng, Hứa Phương Phỉ không hỏi gì cả.

Hai người đi cùng nhau một lúc, vẫn duy trì tư thế thân mật, phía trước xuất hiện một ngã ba đường. Trịnh Tây Dã rẽ sang một góc với Hứa Phương Phỉ trong vòng tay anh, trong nháy mắt, cánh tay của anh đã rời khỏi cơ thể cô.

Nhiệt độ của lòng bàn tay anh mơ hồ lưu lại trên bả vai, Hứa Phương Phi đột nhiên nghĩ tới cái gì, hơi mím môi, có chút mềm nhũn, trên lông mày treo lên một tia lo lắng.

Do dự một lúc, cô quay đầu nhìn anh nói: "Anh có biết người tên 'Lưu Đại Phúc' không?"

Trịnh Tây Dã suy nghĩ, nói: "Có chút ấn tượng mơ hồ."

Sau đó anh nghiêng đầu nhìn cô: "Làm sao em biết người này?"

Hứa Phương Phỉ trả lời: "Mẹ em hợp tác với công ty của họ."

Trịnh Tây Dã gật đầu và không nói nhiều. Khi tiếp xúc với mọi người, cảm giác đúng mực đặc biệt quan trọng, cô không chủ động nói, anh sẽ không hỏi.

Hứa Phương Phỉ tiếp tục nói: "Tối hôm qua, sau khi mẹ em về nhà, bà ấy nói với em Lưu Đại Phúc đã hỏi bà ấy về anh."

Trịnh Tây Dã: "Hỏi tôi cái gì?"

Hứa Phương Phỉ vô thức gõ nhịp ngón trỏ hai tay, rõ ràng là lo lắng: "Cũng không có gì. Chỉ là lấy ảnh của anh hỏi mẹ em có nhận ra anh không. Mẹ em không biết anh ta muốn làm gì, nên trả lời không biết."

Trịnh Tây Dã chú ý đến động tác của cô, hơi ngước mắt lên, chuyển ánh mắt từ đôi tay của cô sang khuôn mặt trắng trẻo và sạch sẽ của cô.

"Biết rồi." Anh lại lên tiếng, vẻ mặt bất giác dịu đi, nói: "Em không cần lo lắng, khi trở về tôi sẽ phái người đi kiểm tra, sẽ không gây phiền phức cho em và mẹ em."

Hứa Phương Phỉ giật mình khi nghe thấy những lời đó, bước chân dừng lại.

Cô ý thức được anh dường như đã hiểu lầm cái gì, khẽ cau mày, nói: "Em nói cho anh chuyện này, không phải sợ anh gây phiền phức cho nhà em."

Trịnh Tây Dã nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo của cô gái: "Vậy vì cái gì?"

Hứa Phương Phỉ hít một hơi thật sâu: "Em muốn nhắc nhở anh có thể có người gây bất lợi cho anh. Em hy vọng anh sẽ cẩn thận trong mọi việc."

Đột nhiên, một chiếc xe giao thức ăn mang đi với tốc độ cao chạy qua, bánh xe cán qua một vũng nước nhỏ, vài giọt nước bẩn bắn lên.

Hứa Phương Phỉ không kịp né tránh, hai giọt nước đen bắn vào chân cô.

Tháng trước tại chợ Thành Tây tuyên bố sẽ chuyển toàn bộ về phía đông thành phố, rất nhiều cửa hàng không thể chuyển đi nên chỉ hợp sức tổ chức một đợt giảm giá lớn. Đôi giày này được Kiều Tuệ Lan mua cho Hứa Phương Phỉ ở chợ giảm giá.

Nghe nói nó ở trong một trung tâm mua sắm lớn, vì nguồn gốc của thương hiệu không nổi tiếng, nên tràn vào các quầy hàng ở chợ và được bán với giá thấp.

Giày thể thao lưới màu trăng non, thoáng khí và mát mẻ, dễ phối với quần áo, Hứa Phương Phỉ rất thích.

Nhìn thấy đôi giày trắng bẩn thỉu của mình, cô cảm thấy đau lòng và chán nản, phồng má, lấy khăn giấy từ bên hông cặp sách ra, ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay cẩn thận lau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!