Sau khi chuông reo báo hiệu giờ giải lao đã đến, cô đi nhanh vào WC và hẹn mọi ng` ở dưới canteen. Hnay cô cảm thấy lạ vì ko thấy Akira trên lớp. Bước ra khỏi WC, bỗng cô nghe thấy tiếng khóc khe khẽ của ai đó. Tiếng khóc đó có vẻ rất… đau đớn. Không hiểu sao cô rất tò mò về tiếng khóc này. Phải chăng vì cô thấy nó quá quen thuộc? Đag đi tìm tiếng khóc ấy, đột nhiên cô thấy một ng` con trai có mái tóc màu bạch kim đag ngồi trên bậc cầu thang. Dường như chàng trai ấy… đag khóc.
Những giọt nước mắt trog veo lăn dài trên gương mặt hoàn mỹ ấy. Quen quá, cô cảm thấy ng` con trai này rất quen. Tiến lại gần, cô thoáng ngạc nhiên. Vì… ng` con trai ấy ko ai khác chính là Akira. Anh ngước mắt lên nhìn cô. Đôi mắt anh ánh lên sự đau khổ tột cùng. Cô đột nhiên ngồi xuống theo lời mách bảo của trái tim. Thấy Akira vẫn lặng im nhìn mình, nước mắt vẫn rơi trên khuôn mặt hoàn mỹ đến từng mi li mét ấy, cô mở lời trc:
-Sao… anh khóc?
Thoáng ngạc nhiên vì cô là ng` mở lời trc, anh nhìn cô và lên tiếng, giọng khản đặc:
-Cô… muốn nghe… thật sao?
Cô gật đầu thay cho câu trả lời.
-Hnay… là ngày mẹ tôi… ra đi. – Akira nói ngắt quãng.
-Mẹ… anh… mất rồi?
- Cô hốt hoảng hỏi, thấy anh lại im lặng, coonghix mình đã chạm vào nỗi đau của anh nên vội xin lỗi:
-Tôi xin lỗi, tôi ko…
Ko để cô nói hết , anh nói:
-Ko sao. Dù sao tôi cũng muốn giải tỏa nỗi lòng. – Nói rồi anh nở nụ cười khiến gương mặt anh bừng sáng trog góc tối và cũng làm cô đơ mất 5s. Rồi anh bắt đầu kể:
-12 năm về trc, vào năm tôi 7 tuổi, mẹ tôi chợt nói vs ba tôi rằng bà đã có ng` đàn ông bên ngoài và bà ấy muốn li hôn. Ba tôi vì quá yêu bà nên đã chấp nhận buông tay để bà đk hạnh phúc. 5 tháng sau, có tin báo về rằng … rằng… vào hnay của 12 năm trc bà đã… đã ra đi. Do căn bệnh tim mà thế giới phép thuật ko tìm đk cách chữa. Vì ko muốn ba con tôi buồn vì cái chết của bà nên… bà đã nói dối rằng bà ngoại tình.
Ba tôi biết đã đau khổ tột cùng.
Cô đưa ánh mắt cảm thông của mình về phía Akira, chợt cô thấy một chiếc vòng rất quen, đúng rồi chiếc vòng này là của cậu bé vào ngày hnay 12 năm về trc đã ình xem. Anh ấy nói sau này sẽ trao nó ình còn vì sao thì mình ko nhớ. Tại sao… Tại sao Akira lại…
- cô nghĩ rồi ko ngần ngại cô hỏi:
-Chiếc vòng này…
Thấy cô chỉ tay vào chiếc vòng , hiểu ý cô anh trả lời:
-Trc khi mất mẹ đã trao cho tôi. Mẹ bảo sau này tôi hãy trao cho ng` con gái tôi yêu. Chỉ khi đến ngày giỗ của mẹ tôi mới lấy ra đeo, còn những ngày khác tôi cât nó trog cặp. – Anh cầm chiếc vòng trog tay mỉm cười.
"Đúng rồi chẳng lẽ anh ấy là…"
- Cô nghĩ rồi nói, trong giọng thể hiện sự vui mừng:
-Anh… Vào ngày mẹ anh mất anh có phải… đã gặp một cô bé 5 tuổi trên cánh đồng hoa bồ công anh… đag ngồi khóc… phải ko?
Biết rằng cô đã nhớ ra anh cười:
-Làm sao tôi quen đk khi mà…cô bé ấy là em!
-Vậy mà … lâu nay em ko biết. Trog 12 năm qua em đã mog gặp anh lắm đấy!
- cô cười thật tươi. Lần này ko phải là nụ cười nhếch mép hay cũng ko phải là nụ cười mỉm nữa. Cô… đã tháo vỏ bọc lạnh lùng khi ở bên ng` con trai mà đêm đêm cô đều nhớ nhung và… thật trùng hợp khi ng` đó lại là… Akira – Phải chăng đó là… Định Mệnh? Nghe cô nói vậy, Akira cười:
-Em… là đag nhớ ta sao?
Cô đỏ mặt lên tiếng phủ nhận:
-Ko có… ko có à nha. Anh đừng có nói bậy à!
-Xem kìa, ta chỉ đùa chút mà mặt đã đỏ lên kìa!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!