Do chứng kiến cảnh cô ko còn nhớ anh, ông nội cô đã ra vườn cùng anh. Đag đứng, bỗng có một bàn tay đặt lên vai anh. Giật mình, theo phản xạ tự nhiên anh quay mình lại. Thấy ông nội cô, anh lễ phép:
-Cháu chào ông!
-Cháu nghĩ Akira quên cháu vì điều gì?
-Cô ấy ko yêu cháu chăng?
-Ko phải đâu, anh chàng ngốc ạ! – Ông mỉm cười đôn hậu, tiếp tục:
- Thực ra nó rất yêu cháu nhưng vì….
Ông kể từ đầu đến đuôi cho anh nghe. Ông kết thúc lời kể của mình cũng là lúc anh hiểu ra sự thật. Anh vừa vui vừa đau. Vui vì cô yêu anh, nhưng đau vì cô đã phải chịu rất nhiều đau đơn cả thể xác lẫn tinh thần vậy mà anh ko thể ở bên cạnh cô, còn trách cô vì sao đã quên mình. Ngước đôi mắt lên nhìn bầu trời đầy sao, anh tự hứa sẽ ko buông tay cô… dù có chuyện gì đi nữa.
Lát sau, anh quay ng` bước vào lâu đài, hòa nhập vào buổi tiệc sinh nhật của nữ hoàng Akiko.
……………..
Sáng mai, đại học Phép thuật, cô cùng Tomomi và Takeshi nói chuyện vui vẻ bước vào trường. Nhìn thấy cô, tất cả học viên vây lại quanh cô chào hỏi, có ng` còn xin cô chữ kí. Đáng lẽ cô sẽ lạnh lùng dùng phép thuật để họ tránh xa mình nhưng… cô lại cười tươi đáp lại sự chào đón của mọi ng`. Từ lúc cô đánh thắng Demon, cô trở thành một con ng` hoàn toàn khác. Thay thế cho Akiko lạnh lùng, tàn nhẫn, bất cần của 5 năm trc là một Akiko hoàn toàn mới – vui vẻ, hòa đồng, nóng tính, nhí nhảnh.
Bước vào lớp AVIP, bỗng Sakura chạy lại ôm chầm lấy cô. Vì hôm qua Sakura mệt nên nhỏ ko thể dự sn của cô. Nhỏ vui mừng nói:
-Mình nhớ cậu quá! Con nhóc này, sao có thể ngủ lâu như vậy, hả, hả?
-Hì!
Tiết học đầu tiên là tiết học dùng tay để vẽ ra thứ nghĩ trog đầu(Akiko có sử dụng mấy lần oy` đó mọi ng`) của GVCN. Cô giáo đã xếp cô ngồi cạnh Akira do anh yêu cầu mặc dù cô cứ nằng nặc đòi ngồi cạnh Sakura. Hậm hực đi xuống bàn, cô thấy Akira đag ngồi cười – nụ cười của sự chiến thắng, bực mình cô ngồi xuống nói gần như hét:
-Vui lắm mà cười à! Cười như cái con khỉ!
-Ê! Nói ai con khỉ hả? Thích chết ko?
- Akira cũng ko vừa, ngừng cười quay qua cô hét.
-Ngon nhào zô. Bổn tiểu thư đây ko ngán nhá! – Cô hếch mặt
Khi cuộc chiến đag đến lúc cao trào thì… tiếng cô giáo như hổ gầm:
-CÁC EM COI TÔI LÀ KHÔNG KHÍ À? ĐI RA ĐỨNG HÀNH LANG. CHIỀU DỌN SÂN TRƯỜNG CHO TÔI!
Vậy là cô và anh lủi thủi đi ra hành lang đứng trog tiếng cười của cả lớp.
-tại anh đó, đồ con khỉ! – đứng lâu mỏi chân cô quay qua nhăn mặt hét vào mặt anh.
-gì tại tôi? Tại cô á. Ai bảo gây chiến?
-Ai bảo anh cứ bắt tôi ngồi cạnh anh. Xí.
-Này nhá, đừng tưởng cô là nữ hoàng thì tôi ko dám lm gì nhá.
-Tôi thách anh á. – Cô hếch cằm.
-Nể mặt cô là con gái, tôi tha cho cô. – Anh quay đi chỗ khác ko cãi nhau vs cô nữa.
-Chứ ko phải anh sợ à?
- Cô cười
-Cô nói ai sợ? – Anh quay sag nhăn mặt nói
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!