- Ai làm?
-giọng nói này một lần nữa vang lên. Nhiệt độ bây giờ giảm xuống một cách bất ngờ.
-À..... Tôi.... Là .... tôi.... làm!!!
-hắn ta đã thực sự dùng hết can đảm của mình hướng đôi mắt đó về người con gái trước mặt nói một cách lưu lót nhất có thể rồi.
-Ánh mắt đó rồi dần khỏi khuông mặt đối diện cả người cô quay đi để lại một không khí lạnh băng,
Trở về biệt thự nhà Lâm Nguyệt*.
Ở một nơi......... căn phòng đen tối mù mịt đi kèm với những tiếng kêu gào thét van nài của những con người xấu số.
Những con người xấu số ấy đã được nhốt ở trong bởi một cái lồng kính trong suốt như pha lê, bao bọc bên ngoài vững chắc không thể nào thoát ra được, không có thứ gì làm bể được nó. Họ như những loại dã thú đang bị hành hạ và đang cố trốn thoát nhưng.... không thể.... Bởi vì những người đó đã đung vào người được mệnh danh là ''Ác quỷ địa ngục'' Thì nơi này cũng được coi là ''Địa ngục trần gian".
Cánh cửa chợt mở, những tiếng la hét lúc nãy ngày càng to. Đôi chân khẽ bước đi đôi mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm gì đó rồi dừng lại trước cái lòng kính mang số Da1. Cánh cửa của chiếc lồng kính mở ra, đôi chân người con gái ấy bước vào. Chiếc mặt nạ kim cương tuy đã che hết khuôn mặt nhưng cũng toát lên vẻ đẹp bí ẩn ấy. Chân dừng lại trước một người con trai đang nằm la liệt trên sàn, xung quanh là một màu đỏ tươi, màu đỏ của máu. Hắn ta từ từ ngước lên nhìn người con gái đối diện.... là người con gái mà hắn gặp lúc sáng.
-Nói !!!
- giọng nói lạnh không một chút cảm xúc nào kèm theo là đôi mắt xanh biển của quỷ dữ nhìn hắn.
-Tôi.... đã... nói.... rồi... là... tô.... tôi làm
- giọng nói châm rãi nói lên pha một chút mệt mỏi và (cũng cà lăm nữa thì phải).
-Muốn chết !!!
- giọng nói đầy sự đe dọa, càng lúc càng nguy hiểm.
-Những.... điều cô ... muốn... biết thì tôi... cũng nói... rồi
- Hắn ta nói tay chân run cập cập lo sợ khi nghe lời đe dọa khủng khiếp ấy
Tách....
Tiếng kêu vừa dứt....... một con vật to lớn bước ra..... Đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn, cái miệng hé ra thấy thấy một hàm răng, con vật ấy từ từ tiến lại..... muốn nuốt sống hắn ta vào trong..... VÀ nó là một con sư tử đang đói khát.
Khuôn mặt hắn ta lộ ra vẻ sợ hãi, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và nước mắt của sự sợ hãi. Còn cô với đôi mắt khinh bỉ nhìn hắn. Cô cất tiếng nói:
-Sao... nói ?
- Đôi mắt lúc này đã hằn lên những tia đỏ báo hiệu rằng ác quỷ địa ngục sẽ thức tỉnh nếu hắn không chịu nói.
-Được.... tôi nói.... nói... mà... NHưng
- Hắn nuốt khan giọng nói chứa chan vẻ lo sợ khi nhìn thấy con vật khủng khiếp ấy định nói điều gì đó nhưng không thể nói tiếp.
Cô ra hiệu cho con vật ấy đứng yên không lại gần thì nó liền nghe theo không lại gần hắn ta.
Nói !!
- Giọng nói lạnh lùng uy quyền vang lên gần như thôi miên hắn ta.
Hắn ta cố gắng bình tĩnh và cố nói một cách lưu lót nhất có thể
-Tôi là Vũ Lưu Minh, tôi là ..... sát thủ riêng của biệt thự Phạm Gia. Ông ta tên là Phạm Khánh Huy và có cậu con trai lạnh lùng vô cảm tên là Phạm Khánh Nam. Nhà ông ta ở ngay trung tâm thành phố và đó là một biệt thự to lớn màu chủ đạo là màu đen . Hết rồi
- Giọng nói lúc này không giấu được vẻ sợ hãi nhưng cũng cố hết sức rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!