Chương 25: Chap 25:

-Tỉnh rồi à?

- Khánh bảo cất giọng nói

-Tôi ngủ bao lâu rồi?

- giọng nói đầy vẻ mệt mỏi

-Ngủ á? Vậy thì cô đã ngủ từ ngày hôm qua tới giờ rồi!!

Amy mở to mắt ngạc nhiên, ngất ư? sao cô chẳng nhớ gì hết vậy? Không hề !

-Hả?

-Không biết?

-Uk

-Cô đã ngất 2 lần rồi đấy. Bệnh gì?

-Không!

Phòng 301

Khánh Nam đang ngồi bên cửa, đôi mắt nhắm nghiền như đang ngủ.

Trong phòng không có một ánh sáng, tối đen, mù mịt.

Nhưng bộ não thì hoạt động hết công suất.

" Nếu con muốn cứu mẹ con thì hãy làm như điều ta nói?"

" Con sẽ mất người con gái ấy….. mãi mãi "

" Khánh Nam…. Đừng vì cứu một mạng người mà làm hại những sinh linh vô tội! "

Những câu nói cứ vọng bên tai cậu, không thể nào thoát ra được. Bất lực, hai tay anh ôm lấy đầu. Đau đớn! Dằn vặt! Yếu đuối! Mệt mỏi!.

Bây giờ phải làm thế nào mới đúng đây, phải làm thế nào mới phải. Một trong hai cậu phải lựa chọn cái nào?

Vì sao ông trời lại tàn nhẫn với cậu như vậy! Tại sao cậu phải sinh ra trong cái căn biệt thự này? Tại sao không phải là một căn nhà nhỏ nhưng đầy đủ tình yêu thương? Tại sao cậu phải lựa chọn? Tại sao? Ông trời đúng là không có mắt mà.!!!

Rồi người con trai ấy lại khóc. Những giọt nước mắt từ hai hàng mi dài từ từ rơi xuống.

Khóc vì là một đứa con bất hiếu!

Khóc vì có một người cha thật sự tàn nhẫn!

Khóc vì cảm thấy mình thật yếu ớt!

Khóc vì không bảo vệ được người mình yêu thương!

Khóc vì mình là một thằng tồi tệ!

Khóc vì đau! Vì nhớ! Vì thù ! Vì hận!.....

Mệt nhoài!

Liệu nếu rằng cậu sinh ra trong một thế giới khác! Hoàn toàn khác với thế giới này! Thì có lẽ cậu đã Hạnh Phúc rồi. Vì sao cậu có thể khẳng định điều đó ư? Vì chả có cái thế giới nào mà nó tàn ác hơn thế giới này!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!