Sau khi xem xong đoạn video vừa gửi từ phòng giám sát ông ta nhếch môi nói:
- Thì ra đây là mục đích của cô.... haha.... chỉ được thế này thôi Hãy chờ xem tôi tặng cô món quà gì cho lễ đính hôn CON DÂU à.... haha.... tiếng cười thâm độc vang cả khu phòng.........
Phạm Khánh Huy cũng đã đoán trước được điều này rồi, muốn làm con dâu ông à….. hahaha…. đâu có dể…..!!!
"William à……Con gái ông cũng"Không tệ lắm"Đừng trách tôi vì sao giết vợ của ông và cả con gái của ông, và cả ông nữa chính tay tôi sẽ giết ông William à, bởi gì ông đã lấy hết của tôi nên giờ tôi phải đòi lại cho bằng được…. hahaha…." Phạm Khánh Huy cười như một người điên, ông ta đã bị thù hận làm che mờ mắt, đã giết bao nhiêu người vô tội và cái giá mà ông ta phải trả là……Chết thôi…..!!!
12 giờ khuya
Nguyệt Băng đi trên hành lang, trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ…….
"Muốn biết được chứng cứ thì phải vào phòng an ninh, tầm hầm,….. Nhưng……camerra đặc khắp nơi, phải làm sao chứ…. Nhưng mà vấn đề về sức khỏe….. không được ổn lắm….. Ruốt cuộc mình bị gì thế này……. phải làm sao để biết mình bệnh gì đây"trong lúc bộ nào đang không ngừng suy nghĩ hoạt động thì…….
-Đây
-Khánh Nam lạnh lùng nói cùng lúc đó cậu đặc hộp thuốc trên bàn…. hộp thuốc to bên trăm chứa khoảng 10 chai lọ nhỏ bao bộc bởi thủy tinh, cái chất trong chiếc lọ đó không màu trong suốt, ngoài hộp có ghi chữ……"disease fear dizziness"……..
Nguyệt Băng đứng bên ngoài khẽ nhíu mày khi nhìn thấy dòng chữ to đùng đấy
Đôi môi mấp máy……"disease fear dizziness"……..
-Hahaha….. rất tốt….. rất đúng hẹn…. nhưng……nó mạnh hơn lúc trước chứ
-Tự hiểu
-Khánh Nam lạnh lùng nói và bước đi khỏi phòng
Băng thấy vậy liền núp sang một bên, đợi Khánh Nam đi cô mới quay lại….
…………………………
Băng vẫn một mình bước đi trên hành lang, bước chân có hơi loạng choạng, thỉnh thoảng cô lại chóng mặt liên tục.
Bỗng……cái thân hình bé nhỏ ấy ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo vào đêm khuya.
Tuy sàn nhà lạnh
NHưng bên ngoài Băng không hề lạnh
Chỉ lạnh bên trong, cơ thể mệt mỏi, Băng gần như đã kiệt sức, chẳng còn sức mà đi nữa, mệt thật sự rất mệt!
Rồi cô ngất luôn trên sàn nhà lạnh
………………………
Phòng an ninh
Trong căn phòng to lớn nhưng u ám và lạnh lẽo, một người con trai thân hình cao ráo to lớn đang ngồi nhìn chằm chằm vào máy tính, đôi chân mày khẽ nhíu lại khi nhìn thấy hành lang khu 4……có một người con gái…. Mái tóc đỏ và khuôn mặt của thiên thần đang ngồi bệt xuống đất….. Trong có vẻ mệt mỏi….
Bất giác tim người con trai ấy lại nhói lên
Nhưng…..
Người con trai ấy không cảm nhận được
Có lẽ……vỏ bộc của trái tim quá kín , quá dày nên cậu không biết được….!!!
Người con gái ấy vẫn thế, vẫn ngất và vẫn chưa tĩnh dậy…..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!