Một cô gái với mái tóc đỏ dài che gần hết khuôn mặt trong bộ đồ giúp việc, đôi mắt khẽ động đậy rồi từ từ mở ra. Căn phòng được bao phủ một màu trắng buốt, lạ! Rất lạ! Đây là đâu............…..?
- Đây là đâu?
- Phòng tôi
- Sao ở đây?
Khánh Bảo ngớ người ra, hơi khó hiểu một chút liền lấy lại vẻ lạnh lùng của mình
-Thất ngất ở vườn hoa
Nguyệt Băng đứng dậy và bước ra cửa, tay định mở nhưng đôi chân chợt khựng lại, đôi môi lí nhí nói…
-Cảm…. ơn…..........!!
Phòng số 1
- khu 1
- Nguyệt Băng! mấy hôm nay em ở đâu thế
-NGọc Mai thấy Băng liền hỏi
-Xin…lỗi
-Băng lí nhí trả lời
-Ừ, em bưng khay đồ ăn vào cho cậu chủ nha
-Vâng!
Đôi mắt màu xanh vô hồn ở phía trước, đôi chân bước đi chậm rãi có vẻ mệt mỏi, trên tay bưng khay đồ ăn bước vào phòng….....301....….
Cánh cửa mở ra, đặt khay đồ ăn ngay cạnh bàn, khẽ thấy nhói nhói ở tim. Nguyệt BĂng cảm thấy rất khó hiểu, cô làm việc ít, mấy ngày nay chả làm gì cả mà tại sao lại mệt chứ? Tay chân rã rời….... Và….... chỉ muốn ngất xỉu...….. Khẽ bước lại phía Khánh Nam nhưng rồi quay lại định đi ra nhưng không…....…..
LẠi như lần trước
Trái đất xoay nhanh hơn
Kim đồng hồ quay nhanh hơn
Xung quanh vòng vòng
Chỉ thấy mờ ảo…mờ ảo…..
Rồi thân hình nhỏ nhắn của người con gái ấy chợt ngã xuống!!!
Nhưng….. lần này….......
Không phải là sàn nhà lạnh
Mà là:
BĂng ngã ngay trên người của KHánh Nam
Nhưng Ngay trong lúc cậu đang ngủ……
Đôi mắt khẽ quay lại, đôi mắt xanh lá cây lạnh lùng vô hồn, khuôn mặt đáng sợ, hai tay bóp lại kêu răn rắc….. NHưng muốn ăn thịt Băng….. Nhưng không…bàn tay cậu dãn ra đôi lông mày nhíu lại, khó hiểu. LÀ cô ấy! Tóc màu đỏ!.... Và khuôn mặt của Thiên Thần xinh đẹp ấy đang hiện ra trước mắt cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!