Cánh cửa phòng mang số 304 chợt mở ra, một người con gái có một mái tóc đen dài và mượt, đôi mắt màu vàng nhạt, khuôn mặt đang cố tỏ ra vẻ hiền dịu trong một bộ váy màu đen ngắn. Đôi chân bước đến phía một người đàn ông đang ngồi có vẻ ung dung,
- Chào con dâu tương lai
- Phạm Khánh Huy cất giọng nói lên khiến người con gái trước mắt muốn lại đánh ngay nhưng vẫn kìm chế.
- Chào ba chồng tương lai ạ?
- giọng cô ngọt sớt kéo dài chữ "ba chồng tương lai"
- ha ha ha….. rất tốt. Thôi ta vào thẳng vấn đề. Chắc con đã biết là con sắp cưới thăng bảo đúng không. Tiệc cưới thì vào chủ nhật tuần sau. Hai đứa cũng chuẩn bị đi .
- Dạ vâng
-nói rồi cúi đầu chào rồi quay lưng bước đi.
Sau khi cánh cửa phòng khép lại, khuôn mặt hiền dịu đã trở thành lạnh băng, đôi mắt vô hồn có hằn vài tia đỏ. Đôi môi khẽ mấp máy:
"Khánh Huy. ông chết chắc rồi"rồi cô gái đó bước đi, đôi mắt đảo xung quanh như tìm kiếm thứ gì đó.
- Cho hỏi cô phải là Amy không ạ
- một cô giúp viếc lại hỏi
- Ừ là tôi
- cô nói với vẻ giọng ngọt ngào
- Dạ phòng của cậu chủ là 302 ạ, đối diện là phòng 301 của cậu Khanh Nam ạ, ở khu 2 ạ, đi 2 dãy hành lang nữa là tới
-Cảm ơn cô
-dứt lời cô bước ra đi nhưng đôi chân không có vẻ gọi là nhanh chóng, khuôn mặt lấy lại vẻ lạnh lùng.
Phòng 302:
Cánh cửa phòng mở, xung quanh cũng là một màu đen tĩnh lặng. Khẽ có một ánh đèn điện mập mờ của phòng tắm hắt ra. Amy lại ngồi trên giường, đôi mắt nhìn xung quanh đang cố tìm kiếm thứ gì đó. Cánh cửa phòng tắm chợt mở. Một người con trai thân hình cao ráo, mặt trong mình là một chiếc áo sơ mi màu đen, mái tóc ước có vài giọt nước rơi xuống khuôn mặt tăng thêm vẻ lạnh lùng, đẹp vốn có của người con trai ấy.
- Chào anh em là Amy vợ tương lai của anh đây!
-cô nói với bộ mặt ngây ngô, đôi mắt trở nên hiền dịu bất ngờ, đôi môi khẽ cười ấm áp.
- Biết rồi
-anh nói giọng lạnh tanh
- Sao anh lạnh lùng với em thế chứ, em là vợ anh đấy
- cô giả bộ làm nũng chạy lại ôm anh
- Cô đừng nói là tôi không biết cô là ai, đến từ đâu và làm ngành gì? Mục địch cô đến đi là chỉ muốn trả thù ẹ cô thôi. Đúng chứ? vợ tương lai?
- Xem ra anh cũng tìm hiểu kĩ nhỉ
- giọng nói lạnh tanh, khuôn mặt đã trở nên vô cảm
- Nhưng mà, đã diễn rồi thì phải diễn cho chót, phải phù hợp với kịch bản mà đạo diễn là cha anh đã đặt ra chứ nhỉ? Chồng Yêu?
Nói xong cô bước ra khỏi cánh cửa, vừa bước ra nhìn thấy một cô gái với mái tóc màu đỏ, thân hình nhỏ nhắn trong bộ đồ giúp việc bước vào phòng 301
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!