Lão Húc vương một trăm hai mươi mốt tuổi, đầu tóc bạc phơ, khuôn mặt lại trông như sáu bảy chục tuổi, dáng người vẫn cao lớn, nhưng đã không đ ĩnh bạt như thời trẻ nữa. Người đàn ông năm xưa từng tung hoành sa trường không có đối thủ, lúc này chỉ có thể lẳng lặng nằm trên giường, mắt phượng nhắm chặt, hô hấp mỏng manh. Thái y đã bó tay hết cách, nhóm hiếu tử hiền tôn đang chen nhau đứng đầy trong phòng, khuôn mặt nặng nề, vẻ mặt bi thương.
Dư Tiểu Thảo một trăm mười bốn tuổi đang ngồi trên ghế thái sư bên cạnh ông, tuy tóc đã bạc trắng, làn da lại vẫn trắng nõn nhẵn mịn, nếp nhăn nhạt nhòa trên mặt cũng giống như dấu ấn của tháng năm thăng trầm, khiến bà có thêm vài phần thành thục và quyến rũ.
Húc vương và Húc vương phi sống thọ, cả hai tới trăm tuổi, thân thể lại vẫn rất khỏe mạnh. Ở trên đường phố thành Tây trong Kinh thành, thường xuyên có thể nhìn thấy cặp cụ già một cao lớn một mảnh khảnh, nắm tay nhau chậm rãi tản bộ, tấm lưng kia giống như một bức tranh mãi mãi không phai màu.
Trong kinh, Húc vương Húc vương phi trở thành truyền kỳ. Trong miệng bách tính, dưới ngòi bút của văn nhân, truyền tụng câu chuyện tình yêu ngàn năm không đổi của họ, truyền tụng công lao vĩ đại của họ, truyền tụng cuộc đời thần kỳ của họ.
Húc vương cả đời chỉ có một người vợ là Húc vương phi. Có người nói Húc vương sợ vợ, không dám nhìn những người phụ nữ khác lấy một lần; cũng có người lại nói Húc vương phi hạ cổ với Húc vương, cho nên ông mới không dám có hứng thú với nữ nhân khác; lại có người nói Húc vương thật sự thương Vương phi tận xương tủy, nên mới không thể có bất cứ hứng thú gì với những nữ nhân khác...
Cho dù người khác nói như thế nào, đều không ảnh hưởng tới đôi vợ chồng này. Khi Húc vương sáu mươi, cuối cùng đã trút bỏ hết trách nhiệm và công việc trên vai, cùng dạo chơi sơn thủy với vương phi. Đại Minh từ Nam Cương đến đất Bắc đều đã lưu lại dấu chân của họ.
Húc vương còn thực hiện lời thề lúc trẻ, khi sáu mươi lăm tuổi, ông mang theo vương phi bước lên chuyến tới Tây Dương, đến các quốc gia phương Tây để mở rộng tầm mắt. Húc vương phi thậm chí còn kết bái thành tỷ muội với nữ vương tiểu quốc châu Âu nào đó. Húc Vương còn một mình đấu với người dân bản xứ bộ lạc nào đó, đánh họ phải quỳ xuống đất xin tha, thật đúng là càng già càng dẻo dai.
Húc vương ăn mừng đại thọ ông một trăm hai mươi tuổi, Húc vương phi cũng hơn một trăm mười tuổi tuổi, tình cảm của họ không hề bị tháng năm hòa tan, mà phảng phất như một bầu rượu ủ lâu năm, càng ngày càng tinh khiết và thơm ngon.
Mọi người đều sẽ cho rằng họ sẽ sống thành Bành Tổ, trở thành thánh sống. Nhưng Húc vương vừa mới bước vào tuổi một trăm hai mươi mốt lại đột nhiên ngã xuống. Không ốm đau, không có vết thương, chỉ là các chức năng trong cơ thể dần bị lão hóa. Ngay từ lúc đầu, thời gian ngủ càng ngày càng dài, có đôi khi vừa mới còn trò chuyện với người khác một câu, giây tiếp theo đã thiếp đi rồi. Bây giờ, thời gian ngủ một ngày của ông đã vượt qua mười bảy mười tám giờ, thời gian tỉnh táo ngày càng ngắn.
Tuy rằng Dư Tiểu Thảo đã sớm có chuẩn bị trong lòng, nhưng vẫn không nhịn được đau lòng. Đau lòng người đàn ông vĩ ngạn, dường như có thể che gió chắn mưa chống đỡ tất cả gánh nặng cho bà kia, cũng có một ngày anh hùng xe bóng. Đồng thời, bà cũng không khỏi có chút sợ hãi trong lòng. Bà đã tự mình trải qua kiếp trước kiếp này, không biết kiếp sau nàng còn có thể may mắn gặp được ông nữa hay không... Bà hy vọng trước khi uống bát canh Mạnh Bà, bà có thể lưu giữ mãi được ký ức của kiếp này, để kiếp sau bà có thể tìm kiếm bóng dáng của ông trong biển người mênh mông.
"Tỉnh rồi! Tằng tổ mẫu, tằng tổ phụ tỉnh rồi!" Nói chuyện chính là chắt trai Chu Vân Hiến đã hơn ba mươi tuổi.
Dư Tiểu Thảo chớp mắt xua đi sương mù trong đôi mắt, mỉm cười tiến đến tìm kiếm bóng dáng người đàn ông trước mặt bà, nắm tay ông, nhẹ giọng hỏi: "Gia, có đói bụng không? Ta đi nấu bát mì cho chàng nhé?"
Chu Tuấn Dương nắm lấy tay bà, nắm thật chặt, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, mắt phượng đã vẩn đục lúc này lại trở nên sáng trong như thuở ban đầu, giống như lúc hai người vừa mới quen nhau vậy. Ông chậm rãi mở miệng: "Đỡ ta ngồi dậy..."
Dư Tiểu Thảo dưới sự trợ giúp của chắt trai, dựa theo yêu cầu của ông, bà lót hai cái gối dựa ở phía sau lưng ông, để ông nửa nằm nửa ngồi trên giường. Bà đã hỏi Tiểu Bổ Thiên Thạch, chồng bà đã mê man mấy ngày nay, hôm nay lại bỗng nhiên tỉnh táo, đây hẳn là hồi quang phản chiếu.
Nàng ngồi trên mép giường, đầu nhẹ nhàng dựa vào đầu vai ông, khẽ cười một tiếng thủ thỉ: "Ông nó à, xương vai của chàng cứng quá, cộm lên làm ta đau rồi này, sau này phải ăn nhiều một chút đấy, nếu không ta dựa vào chàng sẽ không thoải mái đâu."
"Được, được, được! Ăn nhiều một chút, ăn tới mập mạp để làm gối dựa cho nàng!" Giọng nói dễ nghe như tiếng dàn dương cầm của Chu Tuấn Dương kia, nàng đã nghe cả đời vẫn còn chưa thấy đủ.
"Tằng tổ mẫu, bên ngoài có một tiểu cô nương nói là người quen cũ tới thăm người." Đây là cháu gái nhỏ nhất Chu Vân Hinh, trông cô bé không giống với tổ phụ, mà ngũ quan giống dung mạo lúc trẻ của Tiểu Thảo tới bảy tám phân, nên rất được tổ mẫu của cô bé yêu thích.
Cô nương tự xưng là người quen cũ được mời tới, Dư Tiểu Thảo nhìn chằm chằm nàng thật lâu, mãi cho đến khi nàng ta lấy ra một chiếc hà bao thêu hoa lan đã phai màu, bà mới từ trong ký ước xa mờ tìm ra được bóng dáng của tiểu cô nương này. Tiểu Long Nữ, cô gái Long tộc bà tình cờ gặp gỡ ở đáy biển. Không ngờ nàng ta đã phá được kết giới, tới được nhân gian để tìm bà.
Tiểu Long Nữ nhìn dung nhan của Tiểu Thảo thật lâu, thở dài nói: "Tuổi thọ của người phàm quá ngắn ngủi, may mắn ta đủ nỗ lực, ngươi sống được cũng đủ lâu, nếu không đời này hai ta thật đúng là không thể có cơ hội gặp lại nhau đâu. Có thể gặp lại ngươi, rốt cuộc cũng hoàn thành giấc mộng trong lòng ta rồi. Đáng tiếc, ngươi đã không còn là thiếu nữ đáng yêu nói chuyện với ta, chơi với ta nữa rồi."
"Cảm ơn ngươi có thể tới gặp ta trong thời khắc quan trọng nhất cuộc đời ta. Tiểu Long Nữ, hy vọng ngươi có thể chuyên tâm tu luyện, sớm ngày trở thành thần tiên." Dư Tiểu Thảo chân thành chúc phúc.
Tiểu Long Nữ gật gật đầu nói: "Ta sẽ. Như vậy... Không hẹn gặp lại!" Nói xong, nàng ta biến thành một luồng gió, biến mất ở trong phủ Húc Vương.
Trước dị dạng như vậy, các vị chủ tử lớn nhỏ trong phủ Húc Vương tựa như không hề cảm thấy quá kinh ngạc. Ở trong lòng họ, mẫu phi (tổ mẫu, tằng tổ mẫu) vốn đã không phải người phàm rồi. Nếu không sao có thể sáng tạo ra nhiều thần thoại như thế nào chứ.
Khi Dư Tiểu Thảo nói chuyện với Tiểu Long Nữ, Chu Tuấn Dương chưa từng rời khỏi người nàng. Sau khi Tiểu Long Nữ rời đi, ông nói với Chu Vân Hiên đã chín mươi tuổi: "Cha muốn ở chung với một mình mẫu phi các con một lát."
"Phụ vương…" Chu Vân Hiên nhìn phụ vương mà mình vẫn luôn đuổi theo nhịp bước, sùng bái giống nhau thần tượng, giọng nói nghẹn ngào.
Chu Tuấn Dương nhìn ba đứa con, chậm rãi nói: "Các con đều đã làm rất tốt, không làm phụ vương và mẫu phi thất vọng. Ta rất yên tâm với các con..."
Chu Vân Hinh đã tám mươi lăm tuổi vừa nghe lời này, nhất thời bật khóc như một đứa trẻ: "Phụ vương, cha phải sống thật tốt chứ. Nếu cha không còn nữa, con sẽ trở thành một đứa trẻ không có cha. Nếu như con rể của cha bắt nạt con, sẽ không còn ai làm chỗ dựa cho con nữa. Hu hu hu hu!"
Con trai và cháu trai của nàng ta vừa nghe lời này, đầu đầy vạch đen: Rõ ràng đều là người bắt nạt cha (ông nội), được không hả? Người nói những lời này không thấy lương tâm cắn rứt sao?
"Đứa nhỏ ngốc, thiên hạ có bữa tiệc nào không tàn! Các con ra ngoài trước đi, cha muốn ở cùng với một mình mẫu phi của các con một lát. Cha muốn dành khoảng thời gian không còn nhiều lắm này cho một mình nàng!" Chu Tuấn Dương nhìn về phía Tiểu Thảo, ánh mắt đượm đầy dịu dàng và lưu luyến không thôi.
Chu Vân Hiến ngăn lại lời em gái muốn nói, mang theo nhóm con cháu ra khỏi phòng, để lại không gian riêng tư cho cha mẹ già.
"Nàng có hối hận vì đã gả cho ta không? Ta lớn hơn nàng bảy tuổi, nếu nàng gả cho một người tuổi tác tương đương, thì có thể ở bên cạnh nàng thêm mấy năm nữa. Gia rất hận mình sao lại sinh ra sớm hơn mấy năm này." Chu Tuấn Dương biết mình đã sắp hết thời gian rồi, cõi lòng tràn đầy lưu luyến và không yên tâm về Tiểu Thảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!