Cuối cùng mưa bão đã đến.
Từ nửa đêm, mưa đã nặng hạt rơi xuống dày đặc khắp nơi, Chử Nhược Chuyết vốn dĩ đã ngủ không ngon rồi, mơ màng nghe thấy tiếng mưa gõ lên mái ngói thì tỉnh lại.
Hắn nằm trên giường nghe tiếng gió rít gào phía xa, giống như trong rất nhiều diễn biến của phim tài liệu về thảm họa, sức mạnh của thiên nhiên quá khủng bố, không thể kháng cự, đào núi lấp sông, cuốn phăng cả mặt biển, phá hủy tất cả mọi thứ.
Vì những điều này nên nỗi sợ hãi của mọi người mới biến thành điều khoản "bất khả kháng" trên hợp đồng.
Áp lực giảm bớt ban ngày giờ lại dâng lên trong lòng một lần nữa.
Hắn tưởng tượng vùng đất trồng đầy chuối tiêu hồng đang kết trái của mình sẽ bị tàn phá sạch sành sanh chỉ trong một cơn lốc, thậm chí là bị nhổ tận gốc, hủy diệt thành bột mịn.
Ông nội thất vọng, cha mẹ lạnh nhạt, anh em họ chế nhạo.
Bản thân mình sống mấy chục năm nay giống như một câu chuyện cười, không còn gì khác, một cuộc đời ăn hại, đến cả hợp đồng đơn giản nhất cũng không xét duyệt, thậm chí còn không tìm một luật sư chuyên nghiệp, chỉ có bản thân tự xem qua một lần là thấy được rồi——Mà bản thân hắn khi đó đang làm gì chứ?
Những siêu thị lớn và các doanh nghiệp chọn mua cũng đều phải tốn rất nhiều tâm tư mới tìm được, khi còn bé hắn gọi bác gọi chú, cho nên lúc hắn đến tìm, người ta cũng vì lợi ích của nhà họ Chử nên mới thoải mái ký hợp đồng.
Lúc đó Chương Bách vô cùng hưng phấn, nhìn hắn bằng đôi mắt sáng long lanh, vô cùng sùng bái, "Quả nhiên nhà họ Chử khác hẳn, em gặp được quý nhân rồi! Em có thể trả hết tất cả các khoản nợ cờ bạc của bố em! Sau này anh có gì dặn dò thì cứ gọi cho em! Đến lúc đó Nữu Nữu nhà em nhận anh làm cha nuôi được không? Anh là quý nhân của cả gia đình em!"
Hắn ngây ngất trong niềm vui sướng được cho đi và cứu rỗi, lại thêm tất cả mọi chuyện cũng rất thuận lợi.
Thậm chí mấy ông chú bác còn đích thân gọi điện, khen dự án này của hắn có triển vọng, hắn phơi phới đắm chìm trong niềm hi vọng tương lai được mùa.
Lúc đó Chương Bách cũng dạt dào cõi lòng mơ ước được lên kế hoạch tương lai cùng hắn, có tiền thì phải mở rộng hơn thế nào, cậu ta dự định mua nhà ở đâu, mua xe gì, tương lai cho con học trường nào, học ở khu nào ra sao...
Vì sao tại thời điểm mấu chốt lại bất chợt nói di cư? Nhận tiền hoa hồng xong còn bỗng nhiên mất liên lạc.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn, nhưng cuối cùng hắn vẫn cười khổ, trách người khác có tác dụng gì không? Rõ ràng đây là vấn đề của bản thân hắn, hợp đồng cũng là do hắn ký, không nghiêm túc xem xét tính toán thì còn đổ trách nhiệm cho ai đây?
Cả trăm suy nghĩ liên hoàn nảy sinh trong đầu khiến Chử Nhược Chuyết càng trằn trọc trở mình, bên ngoài sấm sét thi nhau xuất hiện, gió lớn thét gào, còn trong lòng hắn cũng bị tiếng gió thổi ào ào làm cho nguội lạnh.
Nhất thời bi phẫn, nhất thời oán hận, nhất thời bản thân hối hận, sau đó cái bụng vô thức kêu lên rột rột.
Mấy hôm nay ban ngày hắn đều ăn ít, buổi tối lại không ngủ được nên cuối cùng bụng dạ cũng không chịu nổi, trỗi dậy tạo phản.
Một khi ý thức được thì cơn đói sẽ trở nên cồn cào, phá hủy tất cả ý chí của hắn.
Chử Nhược Chuyết xoay người xuống giường, mặc áo ngủ quần soóc, nhìn vườn rau ướt nhẹp nhuốm mưa sa gió giật bên ngoài, hàng nghìn giọt mưa giống như mũi tên bắn vào.
Phía đối diện là nhà bếp le lói ánh đèn, hình như là đèn trong bể cá, hắn định đi đến tủ lạnh xem thử còn mấy thứ Thanh Đoàn bánh hấp gì gì khác không——Hắn nhớ hôm qua có thấy lò vi sóng, hắn chỉ biết dùng cái đó, ờm, trứng gà thôi cũng được, ít nhất ở nước ngoài hắn đã học được cách dùng lò vi sóng để làm món trứng hấp đơn giản nhất.
Chử Nhược Chuyết đóng kín cửa, đi ngang qua hiên nhà, chợt phát hiện đây là một khuôn viên rất tiện để đi lại, kể cả trời mưa thì cũng có thể đi dưới hiên nhà để vào mỗi phòng, nhà bếp mà không cần bung dù.
Thật sự căn nhà này có bố cục khá độc đáo, không giống những căn nhà nhỏ xây bừa bãi ở nông thôn.
Hắn vừa suy nghĩ miên man vừa đi đến nhà bếp, còn chưa vào đã ngửi thấy mùi hương cướp hồn người khác dễ như bẻ cành cây khô.
Chử Nhược Chuyết ra sức nuốt nước bọt, trong nháy mắt cả người bỗng thấy phấn chấn hẳn lên, hắn vào phòng bếp, quả nhiên trước mặt kính của bể cá to, một bóng người cao lớn đang khom người ngắm cá bên trong.
Hắn mừng rỡ nói: "Cậu cũng chưa ngủ à? Đúng lúc quá đúng lúc quá! Đói bụng chết mất, ban đầu không định làm phiền cậu đâu, không ngờ trùng hợp cậu cũng chưa ngủ, cậu đang làm món gì đấy? Thơm quá! Thịt lợn sao?"
Huyên Hiểu Đông quay đầu lại cười với hắn, "Chỉ là ép mỡ lợn thôi, tôi định làm bánh bao vào sáng mai, trộn một ít mỡ lợn vào bột, bánh bao sẽ nở phồng ra trắng như tuyết, hương vị cũng ngon."
Chử Nhược Chuyết thèm dỏ dãi tự đi tới mở nắp nồi ra, mùi thơm đậm đà của mỡ lợn lại một lần nữa tràn ra, hắn liến thoắng, "Tôi thích ăn tóp mỡ, để lại một ít cho tôi ăn đi, rắc thêm tí muối tiêu là được!"
Huyên Hiểu Đông thấy hắn gấp như khỉ, cười lấy bát sứ to và đũa, quả nhiên trong chảo dầu có mấy miếng tóp mỡ được rán vàng ruộm, sau đó y lấy lọ muối tiêu trên tủ bát rắc lên trên, "Tôi tưởng mấy người như anh thích ăn đồ ngọt, hơn nữa điều kiện nhà anh tốt như vậy cũng ăn tóp mỡ sao?"
Chử Nhược Chuyết cười nói: "Cậu không biết đâu, trước đây gia đình tôi nghèo lắm, ông cụ nhà tôi từng ngồi tù, bị người ta tố cáo bôi nhọ, nói ông ấy lợi dụng chức vụ tham ô, biển thủ tài sản, điều tra hơn một năm luôn bị giam giữ, bị thẩm vấn rất nhiều lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!