Sau khi bà Thịnh đi rồi, trong phòng bệnh im lặng khó tả.
Ông Hạ vừa trao đổi danh thiếp với bà Thịnh, rồi bảo Hạ Khanh Úy đích thân tiễn bà Thịnh ra ngoài, sau đó mới phục hồi tinh thần.
Ông nhìn Lộ Tiểu Trúc, thầm nghĩ trước đây cảm thấy Lâm Nhược Phi cưới kẻ ngu không tệ, bây giờ nhìn lại mới thấy đồng đội ngu xuẩn đúng là vẫn rất phiền toái.
Ông nói với Lâm Nhược Phi, "Trước đây Lư Nhất Vy là giáo sư trong nước, có rất nhiều học trò, bố cũng từng có tiếp xúc công việc với bà ấy.
Con người bà ấy rất thẳng thắn, hay bênh vực cho người của mình, dù học trò có phạm sai lầm thế nào thì bà ấy đều che chở cho.
Sau này bà ấy ra nước ngoài thành lập công ty, làm công nghiệp văn hóa, trông thì có vẻ không có gì nổi bật nhưng thật ra đã ký được hợp đồng với rất nhiều người nổi tiếng, tuy không phải ngôi sao giải trí mà là nghệ sĩ dương cầm và vĩ cầm, rồi dàn nhạc công chúng, tác giả, nhà văn,...! nhưng họ đều có sức ảnh hưởng không nhỏ."
"Lúc trước đúng là Huyên Hiểu Đông chịu oan ức, bây giờ ý tứ nhà họ Thịnh rõ ràng là muốn bảo vệ cho nó, chúng ta cũng nên thức thời, đừng đi quấy rầy nữa.
Bây giờ có nhắc đến cái danh mẹ ruột bố dượng thì cũng không có lý gì, chẳng thà giữ mặt mũi cho nhau sẽ tốt hơn, càng không nên níu kéo quá khứ, gì mà nhận lỗi với không nhận lỗi, chuyện đã qua rồi thì quên luôn đi."
Lộ Tiểu Trúc đỏ bừng mặt, ngập ngừng nói: "Cháu tưởng...! là thằng bé..." Bà liếc nhìn Lâm Diệc Cẩn thì cũng bị sắc mặt màu tro tàn của hắn dọa chết khiếp, không dám ho he gì nữa, chỉ nói: "Nhược Phi bệnh cũng nặng, cháu chỉ muốn nó tới thăm một chút thôi..."
Lâm Nhược Phi não nề thở dài, biết thừa hẳn đây là chủ ý của con gái.
Nó sợ ông xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không thể không lấy lòng anh trai khác mẹ trước.
Đứa con gái kiêu ngạo của ông cũng đã biết suy nghĩ đến đường lui, nghĩ như vậy khiến ông lại thấy thổn thức, chỉ tiếc mọi dự định của con bé đều thất bại.
Ông nói với ông Hạ, "Con biết rồi, bố yên tâm, chúng con sẽ không đi quấy rầy nó nữa——Chuyện đã qua rồi, cần bồi thường gì con cũng sẽ bồi thường cho thỏa đáng."
Ông Hạ gật đầu, đảo mắt nhìn sang Lâm Diệc Cẩn đang mất hồn, biết rõ mấu chốt vẫn nằm trên người cháu ngoại mình, thở dài, "Ngoài mặt duy trì quan hệ với nhà họ Thịnh cũng tốt, bây giờ thoạt nhìn nhà họ Thịnh vì Huyên Hiểu Đông nên có lẽ sẽ không thích nhà họ Lâm, nhưng liên quan đến vấn đề đối đãi thì Hiểu Đông vẫn có quan hệ huyết thống, cũng là con riêng đàng hoàng của nhà họ Lâm, anh chị em đồng lòng, tương lai hỗ trợ lẫn nhau thì chưa hẳn đã là chuyện xấu."
Lâm Nhược Phi gật đầu, "Con biết rồi."
Ông Hạ đứng dậy chào tạm biệt, thấy Lâm Diệc Cẩn tiễn mình ra ngoài, ông bèn kéo tay hắn thấp giọng trấn an.
Lâm Nhược Phi lại nhìn về phía Lộ Tiểu Trúc, "Em gọi điện cho Huyên Hiểu Đông bảo nó đến nhận lỗi sao?"
Lộ Tiểu Trúc tím tái mặt mũi, Lâm Nhược Phi thở dài, "Chuyện năm đó là do anh giận lây sang nó, cũng không phải nó có lỗi với chúng ta, ngược lại phải là chúng ta không làm trọn vẹn nghĩa vụ của cha mẹ.
Em đừng vì anh mà giận chó đánh mèo trách nó."
"Một lát nữa em gọi Diệc Du và Diệc Kỳ tới gặp anh, anh nói chuyện đàng hoàng với hai đứa nó." Ông nhìn Lộ Tiểu Trúc chằm chằm, "Sau này em cũng đừng đi tìm Huyên Hiểu Đông nữa, có hai đứa con cố gắng hiếu thảo với em là tốt rồi.
Nếu bọn họ thật sự thành hôn, Huyên Hiểu Đông đồng ý thừa nhận quan hệ thì tốt, mấy người chỉ cần bắt đầu lại và đối xử lịch sự với nhau là được, nó không muốn thì cũng đừng có nịnh nọt, tuyệt đối đừng có bày ra cái mác mẹ vợ trước mặt Thịnh Vô Ngung, chọc giận người ta, chúng ta có muốn sống những tháng ngày yên ổn cũng không được nữa đâu.
Các vấn đề cụ thể về lợi và hại anh không nói rõ với em, em chỉ cần nhớ kĩ những gì anh nói là được, đương nhiên nếu cuộc phẫu thuật thuận lợi...! thì anh vẫn còn có thể chăm sóc em.
Còn nếu phẫu thuật không như mong muốn, em chỉ cần nghe theo Diệc Cẩn và Diệc Du là được."
Đầu óc Lộ Tiểu Trúc đã nhão nhoét như cháo, chỉ có thể nhớ kỹ sau này mình phải nghe lời con trai, bà gật đầu lia lịa.
Vừa vặn đến chiều, Lâm Diệc Kỳ và Lâm Diệc Du cũng đến đây, Lâm Diệc Kỳ đến thăm bố một lúc, còn Lâm Diệc Du đến để thay ca chăm sóc.
Lộ Tiểu Trúc đứng dậy nói vài câu rồi trở về, để lại Lâm Nhược Phi nói chuyện với hai đứa con.
Lâm Nhược Phi nhìn cặp trai gái, hai đứa nó vừa đẹp trai xinh xắn lại vừa ngoan ngoãn, ông thầm tiếc nuối trong lòng, nhìn về phía Lâm Diệc Kỳ, "Hôm nay mẹ Thịnh Vô Ngung tới thăm bệnh."
Lâm Diệc Kỳ ngẩn ra, "Dạ?" Nhanh vậy sao?
Lâm Nhược Phi nói ngắn gọn trực tiếp, "Huyên Hiểu Đông và Thịnh Vô Ngung yêu nhau, mẹ con gọi điện cho Huyên Hiểu Đông bảo nó đến thăm bố rồi nhận lỗi, kết quả lại khiến Thịnh Vô Ngung nghe máy.
Thịnh Vô Ngung không vui nên mời bà Thịnh tới đây vả mặt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!