Sáng sớm giao thừa, Huyên Hiểu Đông thức dậy làm qua loa bữa sáng rồi bắt tay vào thu dọn đồ đạc.
Y lấy hết các loại thịt khô sườn khô đã làm trước đó, ruột già hun khói làm từ hôm qua, các loại rau khô, củ cải khô tự làm từ phòng chứa đồ ra, kiểm tra cẩn thận rồi đóng gói lại một lần nữa.
Thịnh Vô Ngung thấy y bận rộn thì cũng không nói gì.
Huyên Hiểu Đông vẫn luôn là người rất chịu khó, rất ít khi thấy y bình thản ngồi im mà không làm gì, miễn là còn tỉnh táo thì y đều có việc trong tay, những việc như nấu nướng đối với y mà nói chỉ là sự nghỉ ngơi và hưởng thụ, những trò tiêu khiển bình thường cũng chỉ là đọc sách hoặc chơi game.
Cả người y dồi dào tinh lực, tràn đầy sức sống, không có sở thích gì xấu, nếp sống khỏe mạnh hơn rất nhiều người thành phố ngày nay.
Huyên Hiểu Đông đến đây được vài hôm, do phòng có người chuyên dọn dẹp nên ngoại trừ ba bữa cơm, thời gian còn lại của y khá nhàn hạ.
Còn hôm nay tâm trạng khá căng thẳng nên y quyết định lên bể bơi trên sân thượng.
Dọn dẹp đồ đạc có thể giúp ổn định cảm xúc...! Kể cả ngày hôm qua bố gọi cho Huyên Hiểu Đông nhờ y làm ruột già hun khói, một công việc cụ thể rõ ràng có thể khiến y tạm thời quên mất cảm giác hồi hộp căng thẳng khi phải đối mặt với cả một gia đình xa lạ vào sáng hôm sau.
Huyên Hiểu Đông dọn dẹp xong xuôi mới ngồi trở lại trước mặt Thịnh Vô Ngung, bắt đầu ăn sáng, "Dạ dày anh có thoải mái không? Sao lại ăn ít thế?" Y nhìn bữa sáng trước mặt anh, hôm qua dạ dày anh không khỏe nên sáng nay y cố ý làm mỳ cá hoài sơn thanh đạm dễ tiêu hóa, nhưng cả một tô mỳ lớn thế này Thịnh Vô Ngung lại chỉ ăn một bát con.
Thịnh Vô Ngung nói: "Ừm, ăn một ít là dạ dày lại khó chịu, nên tôi không ăn nữa."
Huyên Hiểu Đông ăn xong lượng mỳ còn lại, nhìn Thịnh Vô Ngung, chợt nói: "Anh lại đang uống thuốc à?" Dạ dày là bộ phận ảnh hưởng đến cảm nhận rõ ràng nhất, rất trực tiếp.
Y nhớ lại hồi Thịnh Vô Ngung mới tới nông trường lưng chừng núi, anh thường xuyên thấy sa sút tâm trạng sau khi uống thuốc, gần như không có khẩu vị gì, chỉ ăn vì cần ăn chứ không nhìn ra anh thích, cũng không có khái niệm thưởng thức mỹ thực.
Sau đó có khoảng thời gian anh đổi thuốc, hình như tốt hơn rất nhiều, sức ăn và cảm giác thèm ăn đã khôi phục.
Thịnh Vô Ngung thấy không lừa được y, chỉ mỉm cười bất đắc dĩ.
Huyên Hiểu Đông đưa tay sờ lên cánh môi nhợt nhạt của anh, nhỏ giọng hỏi: "Là em tạo áp lực cho anh sao?"
Thịnh Vô Ngung nói: "Không phải do em, là bệnh cũ của tôi tái phát, tôi hi vọng mình có thể làm một người yêu hoàn hảo.
Hôm qua...! tôi gọi điện nói chuyện với bác sĩ tâm lý, ý của anh ta là, tôi đang ép buộc bản thân nhất định phải đóng vai một người yêu hoàn hảo trước mặt em, chứ không phải trải nghiệm chân thực của bản thân mình.
Đến mức khi em cảm thấy muốn rời đi, tôi cũng tự đặt ra yêu cầu quá cao cho bản thân...! Nhất là khi trong đó còn xen lẫn những yếu tố không thể kiểm soát được, ví dụ như người nhà của tôi, ví dụ như quá khứ của em..."
Huyên Hiểu Đông đã hoàn toàn quên mất trạng thái căng thẳng của mình, y đi tới gần Thịnh Vô Ngung, cúi người xuống hôn lên trán anh, "Đừng căng thẳng, em yêu anh, tin rằng một người đáng yêu như anh thì nhất định người nhà anh cũng rất đáng yêu, em sẽ cố gắng đón nhận."
Thịnh Vô Ngung nắm lấy tay y, "Tôi rất hối hận...! Bây giờ tôi còn sợ gặp người nhà hơn cả em, tôi nói thật, sau khi gặp chuyện không may, mỗi dịp nghỉ lễ tôi đều giả vờ cơ thể không khỏe, xưa nay họ đều không ép tôi tụ họp.
Thật ra năm nay tôi dẫn em cùng về nhà là quyết định mạo hiểm nhất mà tôi từng làm, từng giây từng phút tôi đều cảm thấy mình sẽ hối hận..."
"Mãi đến lúc nãy tôi vẫn còn muốn lấy điện thoại ra, đặt trước hai vé đến đảo Kim Hoa Sa, sau đó cùng em bay qua, chạy trốn tất cả những chuyện này, đi nghỉ dưỡng trên đảo, chỉ có hai chúng ta, không ai quấy rầy chúng ta cả.
Bọn mình ở khách sạn có view biển, ăn hàu sống, ăn vẹm xanh, tôm hùm đất, sashimi, phô mai viên đẫm nhân, gan ngỗng béo ngậy...! Ở đó đang là giữa hè..."
Huyên Hiểu Đông ngẩn ra, Thịnh Vô Ngung bỗng nhiên duỗi tay túm lấy y, "Tôi cảm thấy nên lắng nghe con tim mình, hay là chúng ta trốn đi?"
Đôi mắt Thịnh Vô Ngung nhìn y vừa ấm áp vừa ngập tràn hi vọng, Huyên Hiểu Đông không ngạc nhiên chút nào, bởi chỉ cần y gật đầu, Thịnh Vô Ngung thật sự có thể mua ngay hai tấm vé máy bay rời khỏi thành phố này, bỏ lại người nhà đang mong ngóng chờ anh về ăn Tết.
Nhưng hai người già, một người bay từ nước ngoài về, một người từ Hoàn Kinh đến.
Bãi biển vàng tràn đầy mê hoặc.
Huyên Hiểu Đông hít một hơi thật sâu, nắm lấy tay anh, nói: "Thật ra anh ở Tĩnh Hải chưa lâu phải không? Trước đây em nghe anh kể, anh từ chức rồi mới đến Tĩnh Hải gây dựng sự nghiệp, trước đây anh đều ở Hoàn Kinh, lúc đi học cũng du học ở nước ngoài suốt." Quan sát thói quen thường hay ăn đồ Tây của anh là biết ngay.
Thịnh Vô Ngung gật đầu, Huyên Hiểu Đông nói: "Đến xế chiều vẫn còn ít thời gian, em đưa anh đến một nơi thư giãn nhé?"
Thịnh Vô Ngung nhớ ra Huyên Hiểu Đông còn quen thuộc thành phố Tĩnh Hải hơn anh, cả thời niên thiếu của y đều trải qua ở đây, chẳng trách Chử Nhược Chuyết nói y còn hiểu biết về thành phố Tĩnh Hải hơn cả hắn, nhất là khi y từng là nhân viên giao hàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!