Nông trường tuy nhỏ nhưng một khi đã quyết định rời khỏi thì vẫn rất nhiều thứ cần chuẩn bị.
Phần lớn cá đã xử lý xong, chỉ để lại vài con có chất lượng tốt nhất và quý giá nhất.
Chú cún đen và Tiểu Bố cũng mang về căn hộ, Thịnh Vô Ngung nói cho dù mình không ở đó nữa thì anh vẫn sẽ sắp xếp nhân viên công ty tới nhà cho chó cho mèo ăn và chăm sóc chúng mỗi ngày.
Vườn rau đã thu hoạch cả rồi, Huyên Hiểu Đông lên trấn biếu bà Hạ và chủ tịch xã Mạc A Mộc, cả A Quý cũng được chia thêm một ít.
A Quý hơi ngỡ ngàng, xấu hổ nói với y: "Anh à, lần trước em thật sự xin lỗi, bố mẹ em chỉ hơi tham lam món lời nhỏ, anh sắp đi đâu sao?"
Huyên Hiểu Đông nói: "Đi thăm bạn bè, phải ở bên ngoài một thời gian ngắn." Y để lại một cuộc điện thoại cho Mạc A Mộc rồi trở về nông trường, lại dọn dẹp từ trong ra ngoài, thu dọn xong quần áo và chăn bông, nhất là phòng của Thịnh Vô Ngung cực kỳ nhiều vật quý giá, y sắp xếp đóng gói lần lượt từng thứ rồi trùm bạt chống bụi lên.
Sau đó giữa bạt ngàn các loại đồ muối, y chọn mấy món thường dùng để mang lên xe của Thịnh Vô Ngung.
Thịnh Vô Ngung thấy y bận rộn không ngừng thì có cảm giác của một cuộc sống bình thường giản dị, anh chỉ thấy thích, cũng tùy theo sự sắp xếp của y.
Sau khi xử lý xong toàn bộ, Huyên Hiểu Đông đóng cốp xe lại, Thịnh Vô Ngung nói: "Em lái xe tôi nhé?" Anh thấy Huyên Hiểu Đông thích lái mô
-tô, thầm đoán có lẽ y cũng có sở thích giống như rất nhiều người đàn ông khác, thích xe cộ, máy móc, súng ống săn bắn,...
Đúng là Huyên Hiểu Đông hơi tò mò con xe "Bão Tuyết" của Thịnh Vô Ngung, rõ ràng xe của anh đã được chế tạo theo yêu cầu đặt trước, y nhìn anh, cũng không khách khí mà nói: "Được, anh nói qua cho em nghe đi."
Thịnh Vô Ngung cười mở cửa xe bên ghế lái, "Bình thường tôi sẽ thu ghế dựa chỗ này vào, cố định xe lăn ở đây.
Bây giờ em lái thì kéo ghế dựa xuống, chỗ này đã được cải tạo lại một chút, nhưng có thể khôi phục về cấu tạo ban đầu..."
Đợi đến khi Huyên Hiểu Đông lên xe, thuận lợi khởi động xong, Thịnh Vô Ngung bảo y lái vài vòng ở vùng đất bằng trước nông trường cho quen.
Huyên Hiểu Đông nhảy xuống xe, lại kiểm tra một lượt từ trong ra ngoài nông trường một lần nữa rồi mới khóa cổng lại, lên xe, lái về thành phố Tĩnh Hải.
Thịnh Vô Ngung vẫn luôn âm thầm quan sát hành động của y, biết rõ thật ra Huyên Hiểu Đông vẫn còn phần nào không nỡ, nhưng đối phương không biểu lộ ra chút nào mà quyết định thu dọn đồ đạc rất dứt khoát.
Nếu là người bình thường thì có lẽ đều sẽ cảm thấy y không bài xích việc đến thành phố Tĩnh Hải, chỉ có anh biết rõ đối phương đưa ra được quyết định như vậy đã phải hạ quyết tâm rất nhiều.
Nhưng Thịnh Vô Ngung cũng từng trải qua chuyện như vậy, anh mất ngủ, lo lắng, sốt ruột đến mức ăn không ngon, nhưng mọi người vẫn chỉ thấy được sự lạc quan và chí tiến thủ của anh, tất cả bề ngoài đều như bình thường.
Không ai biết rằng trong lòng anh có một cái hố đen không ngừng mở rộng mỗi ngày, mỗi khi cảm thấy trên đời này không còn gì ý nghĩa nữa thì bất cứ lúc nào cũng có thể từ bỏ tất cả, lựa chọn giấc ngủ ngàn thu.
Thái Trung Lâm nhạy bén phát hiện ra sự bất thường của anh, chính anh cũng lựa chọn tự giải thoát.
Không ngờ nhất thời xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, anh gặp được Huyên Hiểu Đông, theo một khía cạnh nào đó thì bọn họ giống nhau.
Tòa nhà Khoa học Kỹ thuật Đom Đóm nằm ở trung tâm thành phố Tĩnh Hải, vị trí tấc đất tấc vàng ở thành phố Tĩnh Hải cực kỳ phô trương thực lực.
Tòa nhà này còn giáp sông lớn, mặt phía Đông của tất cả các tầng đều có thể nhìn rõ toàn cảnh con sông.
Huyên Hiểu Đông lái xe theo sự chỉ đường của Thịnh Vô Ngung, vào bãi đậu xe độc quyền dưới lòng đất.
Thịnh Vô Ngung nói cho y biết, "Thật ra mảnh đất này là tòa nhà đang thi công dở, sau đó liên quan tới nợ nần quá phức tạp nên không ai dám tiếp nhận.
Tôi lên kế hoạch giải quyết, tiếp nhận rồi phá bỏ, xây lại và bồi thường tốn không ít tiền, nhưng hiện tại xem ra đáng giá."
Huyên Hiểu Đông xuống xe đẩy Thịnh Vô Ngung vào thang máy chuyên dụng, lên thẳng tầng cao nhất.
Huyên Hiểu Đông thế mới biết "một căn hộ" của Thịnh Vô Ngung là cách nói khiêm tốn cỡ nào.
Trên thực tế, toàn bộ tầng cao nhất của tòa nhà Khoa học Kỹ thuật Đom Đóm đều được thông nhau, trở thành căn hộ của Thịnh Vô Ngung.
Phòng khách và phòng ngủ cực kỳ rộng rãi, nguyên một mặt tường đều ngắm được cảnh sông tuyệt đẹp; phòng tiếp khách, phòng làm việc, phòng nghe nhìn, phòng tập luyện, phòng quần áo, phòng chứa đồ, phòng thú cưng...! đầy đủ mọi thứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!