Khi trời rét, nước trong sơn động lại không hề lạnh buốt thấu xương như ngày hè, trái lại còn hơi âm ấm.
Huyên Hiểu Đông ướt dầm dề ngoi lên khỏi mặt nước từ sâu dưới hồ trong sơn động, xiên thép bắt cá trong tay còn đang kẹt một con cá nhảy nhót tưng bừng.
Y ném nó vào thùng nước bên bờ, bên trong đã có mấy con cá khác.
Huyên Hiểu Đông chống tay lên thành bờ, cánh tay dùng sức, cả người bật ra khỏi mặt nước lên bờ vững vàng.
Y cầm khăn mặt lau qua nước trên người, cơ thể hừng hực tỏa ra sương trắng.
Y cũng không cảm thấy lạnh gì hết, chỉ với tay xách thùng cá rồi ra khỏi sơn động.
Trời còn chưa sáng choang, núi rừng lạnh lẽo, cây cối thưa thớt, sương phủ đầy người.
Huyên Hiểu Đông mặt không cảm xúc xách thùng cá, chân trần giẫm lên cỏ khô phủ sương đã khô héo, cơ thể rắn chắc không hề e dè, trái lại người còn nhanh chóng nóng lên giống như bị lửa thiêu.
Y nhanh chân đặt thùng nhựa lên sau xe mô
-tô, lấy dây thừng ra quấn cố định lại, sải cặp chân dài lên xe rồi phóng về căn nhà trên sườn núi.
Trở về căn bếp, thấy đậu tương hôm qua mình ngâm đã nở ra, y chắt nước, bỏ vào trong nồi đun sôi, sau đó làm cá, cào vảy mổ bụng cọ rửa sạch sẽ rồi mới vào phòng đi tắm.
Sau khi thay quần áo xong đi ra, thấy đậu tương đã được nấu nở ra, y lấy một cái chảo gang lòng sâu ra ngoài, rót dầu ăn, cho các loại hương liệu và hành tây đã chuẩn bị sẵn vào đảo thơm lên, đợi một chút rồi vét hết hành tây, hành lá, tỏi gạo ra ngoài, chỉ còn thừa dầu thực vật.
Y cho đậu tương đã luộc nhừ để ráo nước vào xào cùng.
Mùi thơm của đậu nhanh chóng tỏa ra ngoài, Thịnh Vô Ngung rời giường rửa mặt xong cũng điều khiển xe lăn theo hương thơm, đến bên cạnh y hỏi: "Sáng sớm em nấu gì mà thơm vậy?"
Huyên Hiểu Đông vẫn không dám nhìn anh, chỉ tập trung nhìn chòng chọc vào đậu tương, nói: "Làm tương đậu, lát nữa xốt cá, nếu anh thích cũng có thể dùng để trộn mỳ."
Thịnh Vô Ngung nhìn con cá rất lớn trong bể, hình như là cá được bắt, bèn hỏi: "Con cá này giống con tôi từng ăn khi đến đây lần đầu tiên đúng không? Em đi đâu để bắt được con cá lớn thế này?"
"Là cá sơn động, hương vị rất ngon, lát nữa xốt với tương đậu sẽ cực thơm." Y ra sức vờ như không có chuyện gì xảy ra, may mà việc nấu cơm y chẳng cần suy nghĩ nhiều, đã quá quen thuộc trôi chảy rồi, nếu không nhất định y sẽ rất rụt rè.
Một buổi sáng sớm lạnh lẽo như vậy đã lội xuống nước bắt cá? Thịnh Vô Ngung nhìn kỹ lại, quả nhiên thấy tóc y vẫn còn ướt, nhưng thấy thời tiết thế này mà y còn mặc áo may ô ngắn tay, xem ra đúng là không sợ lạnh, có lẽ sẽ không bị cảm lạnh cảm cúm gì đâu.
Anh biết rõ Huyên Hiểu Đông đang ngượng ngùng, miệng cười tủm tỉm, cũng không nhắc đến chuyện tối hôm qua nữa, ở bên cạnh quan sát y xào đậu tương.
Đang ở trong phòng bếp mà cảm giác tồn tại của hoa vẫn rất mạnh, đúng là quá nhiều...! Cái nhìn của Thịnh Vô Ngung cũng có cảm giác quá mạnh mẽ, nửa người Huyên Hiểu Đông đứng áp sát vào Thịnh Vô Ngung đã cứng ngắc tê dại.
Đậu tương xào khô quá nửa thì lớp vỏ cũng hơi nhăn theo, Huyên Hiểu Đông từ từ đổ tỏi gừng ớt băm vào xào cùng cho thơm rồi xúc ra, đổ dầu ăn vào rán cá cho vàng ruộm hai mặt, rồi múc tương đậu lên xốt trong chốc lát.
Y rắc rau thơm còn tươi lên, lật cá lại phủ thêm một lớp tương nữa, thấy rau thơm xanh ngắt non mềm, hương thơm đậm đà, con cá màu vàng ươm được điểm xuyết thêm màu sắc của tương đậu, vô cùng đẹp mắt và hấp dẫn, bèn quyết đoán bắc chảo xuống.
Y quay đầu lại nhìn Thịnh Vô Ngung, "Anh ăn mỳ hay cháo hoa?"
Thịnh Vô Ngung nói: "Cháo hoa là được, tương đậu này thơm thật đấy."
Huyên Hiểu Đông gật đầu, vờ như không có chuyện gì xảy ra, "Bình thường nếu như lười làm tương đậu thì nấu cá với chao ăn cũng được, siêu thị cũng có bán tương đậu sẵn, chỉ là sẽ không dậy mùi như chúng ta tự làm." Y giúp anh đổ cháo hoa vào nồi, xào thêm rau cải, Thịnh Vô Ngung vừa thong thả ăn bữa sáng, vừa rảnh rỗi hỏi y, "Bây giờ đang là mùa đông, trên núi này cũng không có con mồi gì đâu nhỉ?
Hôm nào có thời gian dẫn em đến bãi săn thử súng mới nhé?"
Lúc này Huyên Hiểu Đông mới nhớ ra hôm qua mình còn nhận được món quà sinh nhật vô cùng quý giá, lúc đó y thích tới nỗi như nhặt được bảo vật, cuối cùng lại bị lời tỏ tình quá đột ngột của Thịnh Vô Ngung làm cho quên béng mất chuyện này, chiếc hộp quà xinh đẹp vẫn còn đặt trên bàn trong phòng y.
Nhưng bọn họ có thể xảy ra chuyện gì sau này sao?
Y đáp bừa một câu, lấy rau cải ra ngoài đặt lên bàn, Thịnh Vô Ngung lại hỏi y, "Hôm nay vẫn chơi game chứ?"
Huyên Hiểu Đông mất hồn đáp: "Được." Rồi bỗng nhiên y nhận ra chơi game cùng Thịnh Vô Ngung sẽ phải tiếp xúc quá gần gũi với anh, vội vã nói lại: "Nhưng tôi muốn xới đất trước, nếu không mấy hôm nữa đất sẽ cứng lại khó xới."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!