Chương 35: Vẻ Đẹp Sinh Mệnh

Sáng sớm hôm sau, Huyên Hiểu Đông thấy nhiệt độ giảm xuống thì vội vã đến phiên chợ sáng, tiện thể thăm bà Hạ luôn.

Y mua hai phần óc heo trở về nông trường, xé nhỏ ra thành sợi, thêm muối, bột tiêu rồi ướp với rượu vang, sau đó cho vào chén hấp cách thủy, rán thêm gan ngỗng, làm tiếp cả salad rau ngô và hành tây rồi bận bịu tập trung ở bể cá gần đấy.

Thịnh Vô Ngung ra ngoài thấy y đang nhìn bể cá hết sức chăm chú, bèn đi qua hỏi: "Cậu đang làm gì vậy?"

Huyên Hiểu Đông nhìn chằm chằm bể cá, nói: "Trời lạnh rồi, có một đôi cá bàn sa(*) vừa mới chuyển đến bể này để sinh, mấy ngày tới nó đẻ trứng, phải giữ ấm, với cả che chở cho nó nữa.

Anh ăn trước đi, tôi đã hấp xong óc heo rồi, anh ăn để giữ ấm cơ thể, hôm nay nhiệt độ tụt xuống, đừng để bị cảm mạo."

(*) Là một trong những loại cá biển ngon, thường xuất khẩu ra các nước trên thế giới.

Thịnh Vô Ngung cũng ngắm nghía một lát, thấy trong bể cá có rất nhiều đuôi cá bàn sa, lít nha lít nhít, màu sắc nào cũng có.

Đuôi cánh của nó dang rộng ra giống như đuôi én, thân hình nhẹ nhàng, di chuyển lanh lẹ trong nước như chim én du hành trong không khí, phóng khoáng tuyệt đẹp, quả nhiên rất có giá trị thưởng thức.

Trong một bể khác lại chỉ có hai con cá bàn sa, phía dưới thì chi chít toàn trứng cá lớn nhỏ cỡ hạt vừng, lấp la lấp lánh khắp nơi, khiến cho người ta nhìn mà da đầu râm ran, chỉ cảm thấy hội chứng sợ lỗ phát tác.

Thịnh Vô Ngung hỏi: "Đây là bể đặc biệt cho chúng nó chuyển sang đẻ trứng sao? Trên mấy tảng đá trong suốt kia là trứng cá à?"

Huyên Hiểu Đông nói: "Đúng, trứng chết phải dọn dẹp kịp thời, anh nhìn này, đây là cá cái, nó đẻ trứng, theo sát phía sau là cá đực."

Thịnh Vô Ngung hiếu kỳ hỏi: "Cá cái đẻ trứng, cá đực theo sau nó làm gì? Để bảo vệ nó sao?"

Huyên Hiểu Đông nói: "Không phải, cá đực đang bắn..." Bỗng nhiên y kịp phanh miệng lại, gần như sắp cắn phải lưỡi, mặt đỏ lựng lên, gượng gạo kín đáo chuyển đề tài, "Hành động này khiến trứng biến thành trứng được thụ tinh...! Đây là bản năng sinh sôi nảy nở." Giọng điệu y ậm ờ trầm thấp, gần như không nghe được rõ ràng.

Thịnh Vô Ngung lại hiểu được, không nhịn được nhìn sang bên tai đỏ rực của y mà cười rộ lên đầy ý tứ sâu xa.

Hai người họ quan sát cá cái đẩy trứng lành ra sau, cá đực theo sát cũng dán vào những trứng cá đó để rải tinh xong xuôi, tình hình trong bể cá bỗng nhiên biến đổi.

Đôi cá đực cái vừa rồi còn dính chặt lấy nhau, giờ bỗng nhiên truy đuổi cắn xé.

Thịnh Vô Ngung kinh ngạc, "Nó làm gì vậy?"

Huyên Hiểu tỏ ra bình thường, không có gì lạ cả, "Quá trình đẻ trứng hoàn tất, có vài con cá cái sẽ cảm thấy cá đực muốn làm tổn thương trứng cá, cho nên nó sẽ bắt đầu bài xích và xua đuổi cá đực.

Bản thân cá bàn sa đã khá hung dữ, kén vợ kén chồng, nếu như cá đực và cá cái chướng mắt lẫn nhau thì cũng sẽ đánh nhau."

Y nhìn cá cái liên tục cắn cá đực lùi lại không ngừng, bèn cầm túi lưới vớt cá đực ra ngoài thả vào lu lớn, sau đó tập trung quan sát tình trạng của cá cái, "Ổn rồi, còn lại một con, nó sẽ cảm thấy an toàn, nó rất vĩ đại, anh nhìn xem."

"Nó sẽ không ăn thức ăn cho cá, chỉ toàn tâm toàn ý bảo vệ trứng mà mình sinh, mãi cho đến khi chúng nó phá vỏ sinh ra.

Anh xem nó toàn bơi trên buồng trứng kìa, đang dùng vây cá và miệng mình không ngừng rẽ nước ra, làm như vậy là để duy trì độ ấm và sự sạch sẽ cho trứng cá."

"Đợi sang ngày mai ngày kia, chúng ta phải để ý thật kĩ những trứng cá này.

Nếu như càng ngày càng trong suốt, bên trong còn có đốm đen thì đó chính là mắt cá, chứng tỏ trứng còn sống.

Nếu như biến thành màu trắng hết hoặc đen hết thì đó là trứng chết, phải lập tức chú ý dọn chúng ra."

Thịnh Vô Ngung nhìn vào tròng mắt rạng rỡ của y, hỏi: "Toàn bộ quá trình diễn ra trong bao nhiêu ngày? Cậu rất thích quá trình này sao?" Vừa nhìn là biết y từng thấy rất nhiều lần, chẳng biết tại sao mà vẫn tràn đầy phấn khởi như thế.

Huyên Hiểu Đông nói: "Hai đến ba ngày tới toàn bộ chỗ trứng này mà vỡ ra, cả một khoảng có thể lên tới bốn, năm trăm cho đến hàng ngàn con.

Lúc trứng vỡ, cá con bơi dày đặc trong bể cá, vô cùng hoành tráng, trông rất giàu sức sống.

Đến lúc đó những chú cá con này sẽ vây xung quanh mẹ nó, mẹ bơi tới chỗ nào thì chúng cũng theo tới chỗ đó, đẹp cực, sáng ngày kia tôi sẽ gọi anh tới xem."

Khóe miệng y chan chứa ý cười, dường như đang nhớ lại hình ảnh đẹp tuyệt, mắt như mang theo ánh sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!