Sáng hôm sau, quả nhiên Thi Ký Thanh hùng hùng hổ hổ đến, cô dẫn theo trợ lý Cao Lịch tới, lần này chẳng những mang theo cả đống nguyên liệu nấu ăn vừa được vận chuyển bằng máy bay tới mà còn xách theo cả một bộ dụng cụ cắt gọt tặng cho Huyên Hiểu Đông, "Huyên tiên sinh, đây là quà đáp lễ cho cậu! Nghe nói bộ dao này cực kỳ sắc bén, rất thích hợp để nấu nướng, cậu xem thử đi."
Huyên Hiểu Đông hơi bất ngờ, nhận lấy dao, nhìn Thịnh Vô Ngung cười nói: "Gọi tôi Hiểu Đông là được rồi, chỉ là một ít đặc sản quê nhà thôi...! Dao này là của thương hiệu nước ngoài phải không? Chắc là đắt lắm."
Thi Ký Thanh vung bừa tay lên, "Vậy sau này em gọi một tiếng chị Thi là được rồi, cái này gọi là bảo đao tặng anh hùng! Hiểu Đông nấu cơm ngon như thế phải dùng bảo đao chứ.
Em thử xem sao, buổi trưa bọn chị lại làm phiền dùng cơm ở chỗ em nha!"
Cao Lịch ở bên cạnh giật thót, nhìn sang chủ tịch Thịnh, chỉ thấy Thịnh Vô Ngung mặt không cảm xúc đang lật hợp đồng, nhưng không hề phản đối, trong lòng cậu hơi ghen tị.
Cậu biết rõ Thi Ký Thanh đã làm việc bên cạnh chủ tịch Thịnh từ ngày anh mới thành lập công ty, thư ký Thi vẫn luôn vững vàng chiếm vị trí thư ký số một bên cạnh anh, còn mình chỉ mới đến công ty chưa lâu, dĩ nhiên không thể sánh được với địa vị của chị ấy trong lòng chủ tịch Thịnh! Cơ mà bản thân còn trẻ, vẫn còn cơ hội! Cậu lại tiếp tục lên dây cót tinh thần.
Huyên Hiểu Đông lại không nhịn được cười, "Họ của thư ký Thi mà gọi chị Thi nghe cứ là lạ, giống như đang ở trường quay phim cổ đại vậy."
Thi Ký Thanh cười nói: "Gọi chị Thanh cũng được."
Thịnh Vô Ngung nói: "Trước đây khi mới thành lập, công ty còn ít người, ai cũng gọi cô ấy là chị Thi, người ngoài nghe còn tưởng bọn tôi là đàn anh đàn chị đàn em của trường đại học nào được cử ra ngoài mở công ty, sau lưng không biết có bao nhiêu ngôi sao học thuật hàng đầu trong ngành, sâu không lường được.
Ai cũng cảm thấy kính nể, thương hiệu công ty công nghệ cao cũng được dựng nên từ vị đàn chị này đây."
Thi Ký Thanh mỉm cười, "Thế mà chủ tịch Thịnh cũng biết vụ này cơ đấy, tôi cứ tưởng trước đây bọn tôi nói đùa đàn chị đàn em bên ngoài chủ tịch Thịnh không biết đâu."
Cao Lịch không khỏi si mê trong lòng, "Đúng là thư ký Thi cũng xuất thân từ ngôi trường có tiếng mà."
Thi Ký Thanh cười ha ha, "Nhờ có sự đánh giá cao của chủ tịch Thịnh đấy, trường nổi tiếng trong thành phố nhiều lắm, rất là nhiều, lúc ấy chị đang trầy trật ở công ty nhỏ, suýt chút nữa còn phải chịu oan nghỉ việc.
Chủ tịch Thịnh là bên A đối tác của chị, chị bị công ty kia đổ tội oan, anh ấy nói với tên sếp cũ đáng ghét của chị là: Thi Ký Thanh không tệ, cô ấy còn mấy năm giao kết với quý công ty, bên anh kết thúc hợp đồng đi, tôi cần cô ấy, còn về trách nhiệm sẽ không truy cứu mấy người nữa."
"Ông chủ chị còn giật cả mình, tưởng chủ tịch Thịnh coi trọng sắc đẹp của chị, lúc về cứ nhìn tới nhìn lui chỉ cảm thấy chị bình thường không gì có nổi trội, lại tới hỏi chị, bị bà đây tát cho thành cái mặt lợn sưng.
Mẹ nó, đã ăn bớt ăn xén làm ảnh hưởng tới chất lượng toàn bộ vật liệu, tạo ra toàn hàng thứ phẩm, giờ lại cứ chỉ nghĩ đến nửa thân dưới."
"Sau đó chị chuyển sang công tác bên chủ tịch Thịnh."
Cao Lịch nghe ra, "Chủ tịch Thịnh vừa ý tài hoa của thư ký Thi sao?"
Thịnh Vô Ngung nói: "Những lúc kết nối dự án đều là cô ấy, người nghe điện thoại là cô ấy, giới thiệu dự án là cô ấy, làm powerpoint là cô ấy, dẫn người đi thăm nhà xưởng là cô ấy, rót trà xếp tài liệu là cô ấy, sắp xếp các bữa cơm công việc là cô ấy, đến cả thanh toán các hóa đơn cũng là cô ấy.
Nói năng thì mạch lạc rõ ràng, cuối cùng ngay cả khi gặp chuyện không may vẫn là cô ấy tới xin lỗi, thản nhiên thừa nhận những hành động tệ của mình, là do cô ấy kiểm định không chặt chẽ, nói mình sẵn sàng chịu trách nhiệm do vi phạm hợp đồng, có thể thế chấp căn nhà.
Khi đó tôi biết người như vậy có thể hỗ trợ được cho mình."
Huyên Hiểu Đông còn nhớ lần trước Thi Ký Thanh nói muốn giảm béo, bèn mở tủ lạnh lấy bánh ngọt tiên nhân chưởng được làm từ nước ép tiên nhân chưởng còn thừa từ hôm qua, "Làm từ hôm qua, đúng lúc đưa cho chị Thi nếm thử.
Nước tiên nhân chưởng thêm thạch rau câu làm thành bánh ngọt, không thêm đường, có thể rót thêm một chút sữa đặc hoặc siro lá phong đều được."
Thi Ký Thanh oa một tiếng, "Cái này ngon, có thể giảm béo, với lại cũng còn rất nhiều tác dụng tốt khác, cũng không thêm đường nữa.
Lát nữa dùng cơm chị nhất định phải vượt chỉ tiêu, em nấu ăn ngon quá đi mất."
Cô vui vẻ hớn hở cầm lấy miếng bánh ngọt tiên nhân chưởng, nhìn miếng thạch núng nính óng ánh, vô cùng thỏa mãn ăn liền hai miếng, nói với Thịnh Vô Ngung: "Mang mấy bảng biểu liên quan tới đây, ngài Thịnh qua phòng khách chúng ta tiện nói hơn, tôi báo cáo với anh tình hình biến động."
Thịnh Vô Ngung gật đầu, ba người vào phòng khách mở máy chiếu, Thi Ký Thanh báo cáo cặn kẽ một lượt, Thịnh Vô Ngung gật đầu, "Mấy người làm việc tôi yên tâm."
Thi Ký Thanh thở phào nhẹ nhõm, "Bởi nó hơi vượt quá tiêu chuẩn trước đó anh nói, nhưng sau khi đánh giá xong mọi người đều thấy nó có thể chịu được chi phí."
Thịnh Vô Ngung nói: "Giao quyền cho các cô các cậu, mọi người yên tâm tự quyết định được là tốt rồi."
Thi Ký Thanh thấy vẻ mặt anh thả lỏng, tâm trạng cũng thả lỏng theo, "Xem ra sếp đây sắp nghỉ hưu sớm rồi ha?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!