Sau bữa tối, Thịnh Vô Ngung tự lái xe về Tây Khê một mình.
Ngoài cửa xe, phong cảnh hai bên đường quốc lộ nhanh chóng lướt qua, hoàng hôn đã gần kết thúc, chiếc xe tựa như chạy về phía chân trời màu quýt.
Rất nhiều cột điện lướt ra sau, dãy núi xa vời chập chùng, những ngôi nhà mái ngói nông thôn thỉnh thoảng xuất hiện rồi lại biến mất ngay.
Anh tựa như đang lái xe trong một giấc mộng đẹp đẽ đắm say, từ thành phố náo nhiệt rong ruổi về chốn điền dã mênh mông vô bờ, vừa lái xe vừa nghĩ đến nông trường nhỏ thanh tĩnh lưng chừng núi.
Sắp tới mười giờ, ban đêm mát mẻ, những chú đom đóm trong lùm cỏ trên đường núi bay tán loạn vì bị giật mình bởi tiếng xe, dế mèn kêu râm ran.
Cuối cùng anh đã lái xe lên được căn nhà nho nhỏ trên núi hoang, nhà ngói giữa sườn núi tỏa ánh sáng dịu dàng từ ngọn đèn.
Sự yên tĩnh và thư thái duy nhất thuộc về nơi này bỗng nhiên ùa lên người anh.
Thịnh Vô Ngung chậm rãi lái xe vào sân trước, dừng xe lại, nhận được điện thoại của Thịnh Lỗi Lỗi.
Anh hạ cửa kính xe xuống, gió núi đượm hương cỏ mát mẻ tràn vào trong khoang xe khiến người ta sảng khoái, quét sạch sự mệt mỏi vì lái xe đường dài, anh bắt máy.
Thịnh Lỗi Lỗi xuất hiện trên màn hình, đôi mắt gã hằn lên tơ máu vì đã uống rượu, "Chú nhỏ...! Sao chú vội tự về thế, đã đến nơi an toàn chưa?"
Thịnh Vô Ngung lạnh nhạt nói: "Trong thành phố ồn ào quá, không có việc gì thì chú cúp máy đây."
Thịnh Lỗi Lỗi vội vàng nói: "Từ từ, tối nay cháu uống rượu cùng Chử Nhược Chuyết và Lâm Diệc Cẩn, mới biết hóa ra mẹ Huyên Hiểu Đông là mẹ kế của Lâm Diệc Cẩn, là mẹ đẻ của cậu hai nhà họ Lâm, chú cũng đoán được phải không?"
Thịnh Vô Ngung ừ một tiếng, "Tối nay cháu gặp Lâm Diệc Cẩn rồi à? Chuyện này có liên quan tới việc cậu ta đột ngột về nước sao?"
Thịnh Lỗi Lỗi nói: "Cũng phức tạp lắm, Lâm Diệc Cẩn nói Huyên Hiểu Đông là mối tình đầu của cậu ta——Do lúc đó có sự can thiệp của bề trên nên đã mất liên lạc rất nhiều năm, lần này cậu ta vô tình nhìn thấy Huyên Hiểu Đông trên livestream của Chử Nhược Chuyết nên nhận ra, bèn về nước ngay."
Chỉ vài câu nói thôi nhưng đã tóm lược được kịch bản máu chó đập thẳng vào một gia đình hào phú, anh em kế với nhau, trông tình hình hiện tại e là trước đây cũng đã ầm ĩ mưa máu gió tanh một trận, dù là nhà nào đi chăng nữa, dù cho bây giờ hôn nhân đồng tính đã được thông qua thì cũng không dám lan truyền trò hề tai tiếng như vậy.
Thật ra gã vốn cũng không định nói những chuyện này, lại sợ chú nhỏ đang sống ở đấy, đến lúc đó cũng không thanh tịnh được nữa.
Có điều...! vẫn đúng là không nhìn ra, ấy vậy mà Huyên Hiểu Đông thích đàn ông sao?
Gã cứ tưởng chú nhỏ sẽ cảm thấy ngạc nhiên, không ngờ Thịnh Vô Ngung chỉ đáp ngắn gọn một tiếng, sắc mặt vẫn rất thản nhiên, khiến gã không khỏi khâm phục, "Lẽ nào chú biết rồi ư?"
Thịnh Vô Ngung nói: "Không biết, cũng không quan trọng." Bởi lúc này anh đã hiểu vì sao Huyên Hiểu Đông không học hết cấp ba.
Thịnh Lỗi Lỗi nhớ lại gương mặt ngập tràn vẻ ấm ức vì bị lừa của Chử Nhược Chuyết, không nhịn được cười, "Hôm qua bọn họ tới nông trường của anh Huyên, kết quả bị nhốt ngoài cửa, không được vào nhà.
Chử Nhược Chuyết bị lừa tức tím mặt luôn."
Thịnh Vô Ngung lạnh nhạt nói: "Cậu ta cũng không ngốc đâu, đại xảo nhược chuyết(*), sau này Lâm Diệc Cẩn sẽ nợ cậu ta, cháu nghĩ vì sao Chử Tiềm Khê lại coi trọng đứa cháu này như vậy?"
(*) Ở đây anh Thịnh chơi chữ, "đại xảo nhược chuyết" có chứa tên của Chử Nhược Chuyết, cả câu cũng có nghĩa là tầm ngẩm tầm ngầm mà đánh chết voi.
Thịnh Lỗi Lỗi thở dài, "Càng nghĩ càng thấy phức tạp, thôi bỏ đi, vẫn nên giữ đầu óc đơn giản thôi.
Chú nhỏ, cháu qua ở cùng chú mấy hôm nhé?"
Thịnh Vô Ngung nói: "Không cần, cháu cố gắng ở cùng ông nhiều hơn đi, hiếm khi ông ấy đến thành phố Tĩnh Hải.
Gặp gỡ người khác, sau này mới có lợi cho cháu."
Thịnh Lỗi Lỗi nhớ tới mấy ngày gần đây trong nhà đông như trẩy hội, cũng đau đầu lắm, "Hèn chi chú không muốn ở lại thành phố, danh tiếng đúng là tiện lợi, quả thật không phải thứ mà người bình thường có thể kiểm soát." Nhà họ Thịnh bọn họ, đầu tiên có ông nội Thịnh Phù Vân – người đàn ông quyền lực lỗi lạc, sau đó lại có Thịnh Vô Ngung trôi chảy thuận lợi trong vòng danh lợi, mấy cái này nghĩ thôi cũng cần có thiên phú.
Đáng tiếc, Thịnh Lỗi Lỗi thở dài trong lòng, nhưng gã vẫn rất vui vì hiện tại hình như chú nhỏ đã tìm được phương pháp giải quyết.
Thịnh Vô Ngung cúp điện thoại, không vội xuống xe mà ngồi yên trong xe chốc lát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!