Xã Tiên Thủy quá nhỏ, tin tức được lan truyền rất nhanh.
"Hiểu Đông à, cháu khoan dung tha cho người ta đi, A Giáp chỉ uống rượu nhiều quá thôi, đi ngang qua vườn rau nhà cháu nên khát nước muốn hái mấy quả dưa chuột ăn, không ngờ lại bị giật bởi lưới điện nhà cháu.
Đều là người trong xã với nhau, cháu đừng nên chưa gì đã đưa nó đến đồn cảnh sát chứ! Cô cũng vì muốn tốt cho cháu thôi, sau này ngẩng đầu không thấy cúi đầu vẫn gặp, đừng xử lý quá tuyệt tình..." Cao Thúy Lan đỡ một bà cụ, tận tình khuyên nhủ Huyên Hiểu Đông.
"Hu hu hu, tôi chỉ có một đứa con trai, bị giật điện nguy hiểm đến tính mạng thì làm sao?" Bà cụ khóc lóc thảm thiết.
"Hiểu Đông, đều là bà con với nhau, chúng ta ngồi xuống cố gắng nói chuyện, nghe chú đi, đến đồn cảnh sát rút đơn tố cáo, chỉ nói đây là hiểu lầm thôi là ổn mà." Nông Kính đứng bên cạnh, cầm khăn mặt lau mồ hôi, cảm thấy thời tiết vô cùng nóng nực, nhìn Huyên Hiểu Đông mà không khỏi thấy hơi mất kiên nhẫn.
Nếu không phải sợ A Giáp ngu ngốc nói lung tung, sao ông ta phải ló mặt ra chứ? Thật sự là giống lão già Huyên như đúc, tính nết gàn dở y chang nhau, từ trước tới nay trong xã chưa từng thấy gặp vấn đề nhỏ đã có thể bắt người đưa tới đồn cảnh sát, muốn khoe cái ngu của mình ra bên ngoài à?
Người nông thôn ấy, đắc tội một người đồng nghĩa với việc đắc tội cả họ nhà người ta, đến lúc đó sống sao? Cảnh sát nói lần này nhất định phải ngồi tù, trừ khi người báo án rút yêu cầu và hòa giải, nếu không chắc chắn sẽ lưu lại tiền án.
Nhà họ Lý vừa nghe đã cuống lên, tìm người quen vào hỏi thăm, biết Lý A Giáp ra mặt vì Nông Kính, đương nhiên là tới tìm ông ta rồi.
Sao Nông Kính có thể chịu thừa nhận là mình sai khiến được? Nhưng ông ta vẫn đồng ý dẫn người tới giảng hòa, dù sao ông ta và Huyên Hiểu Đông cũng có quan hệ người nhà.
Lý A Giáp và ông ta còn hơi thân thiết, mặc dù tên này là lưu manh vô học nổi tiếng khắp các xã quanh đây, nhưng hắn lại cứ thường xuyên ra vào quán cơm nhà ông, thỉnh thoảng ăn gì cũng nhớ trả tiền, bởi vậy mới không ai dám ăn quỵt chỗ này nhà ông ta.
Nếu không giúp hắn, sự việc nhỏ này cùng lắm cũng chỉ ngồi tù một vài năm thôi, khi hắn ra ngoài nhất định sẽ suốt ngày làm phiền, ông ta còn phải mở cửa kinh doanh.
Huống chi Lý A Giáp còn cả đám anh em mất nết bên ngoài, đến lúc đó sợ là hôm nào cũng đến quán nhà ông ta...
Nói đi nói lại, ngay từ đầu tất cả mọi chuyện xảy ra cũng bởi vì thằng ranh kia cứng đầu cứng cổ không chịu bán rau! Nông Kính lại lau mồ hôi, mất kiên nhẫn nhìn về phía Huyên Hiểu Đông.
Huyên Hiểu Đông lạnh lùng nhìn đám người trước cổng gỗ nhà mình, đã có người nghe thấy tin tức lục tục vây quanh, người càng ngày càng nhiều.
Một chiếc xe cũng dừng lại ven đường từ đằng xa, tựa như đang quan sát gì đó.
Huyên Hiểu Đông chỉ dựa cái cuốc lên cổng gỗ mà không nói lời nào, chỉ vậy thôi mà không ai dám lại gần, dù sao cả người y đang toát ra khí thế lạnh lẽo khiến người ta sợ sệt.
Huyên Hiểu Đông thật sự không muốn những kẻ này bước chân vào làm vấy bẩn khoảng sân nhỏ nhà mình.
Nhìn đám người trước mặt hết khóc sướt mướt rồi nói chán chê rồi, y mới lạnh nhạt nói: "Hắn xách một can đầy thuốc diệt cỏ đến định đổ vào vườn rau nhà tôi, những thứ này là tôi tự trồng tự ăn, thuốc diệt cỏ là chất độc, hắn có ý định đầu độc nên cảnh sát mới không tha, tôi chắc chắn sẽ không viết đơn hòa giải."
Bà cụ khóc càng dữ hơn, "Không phải mày sống ở đây tốt lắm sao? Thuốc diệt cỏ là tao bảo nó mua về nhà, nó tiện đường mang về thôi!"
Huyên Hiểu Đông nói: "Tiện đường thế nào mà tiện được hẳn lên núi hoang thế?"
Bà cụ nghẹn lời, sau đó thở phì phò quỳ xuống, "Nó say rượu! Cầu xin cậu giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho Tiểu Giáp nhà tôi! Tôi cầu xin cậu, tôi chỉ có một thằng cháu trai này, tôi quỳ xuống với cậu, đại ân đại đức của cậu tôi nhất định sẽ nhớ kỹ!"
Huyên Hiểu Đông nhíu mày quay đầu định mở cửa đi, bỗng có tiếng máy xồng xộc vang lên, A Quý lái xe ba gác chở theo hai người lên.
Một người là chủ tịch xã Mạc A Mộc, người còn lại là bà Hạ.
Lần này người đến càng ngày càng nhiều, đều vây dưới chân núi hóng hớt chuyện vui.
Huyên Hiểu Đông dừng tay, quay đầu cau mày nhìn A Quý.
A Quý chột dạ dừng xe, không dám nhìn Huyên Hiểu Đông.
Xã Tiên Thủy rộng thế này, nếu thật sự đắc tội với những tên lưu manh đó, hắn chưa bị nhốt bao lâu đã được thả ra ngoài, đến lúc đó không phải ồn ào tới mức không ai được yên ổn sao?
Chủ tịch xã Mạc A Mộc tiến lên một bước, lắc đầu thở dài nói: "Hiểu Đông à, dù A Giáp có sai thì cậu vẫn kích động quá, thanh niên mà, khụ khụ khụ." Ông ta ho khan, lại thở dài nói: "Thế này đi, tôi kêu A Giáp ra ngoài, đến lúc đó bảo nó cẩn thận nhận lỗi với cậu, giúp cậu trồng cây, đền thêm chút tổn thất cho cậu, đến khi nào cậu vui mới thôi, vậy được không?"
"Làm người phải khoan dung độ lượng."
Bà Hạ xuống xe, không biết rõ tình hình nhưng cũng biết Huyên Hiểu Đông muốn ở đây, đắc tội nhiều người không hề dễ chịu, bà nói: "Mấy cô cậu đừng có bắt nạt người đàng hoàng, Hiểu Đông là người lương thiện, không phải các người cũng quá đáng lắm sao? Sao Hiểu Đông có thể giao người đến đồn cảnh sát được?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!