"Mèo chó song toàn, tiền nhiều rảnh rỗi, nhân sĩ thành công."
Thịnh Vô Ngung dựa lên ghế trúc dưới giàn nho, nhìn chú chó nằm úp sấp dưới hiên đang nhịp nhàng ngáy khò khò, bộ lông đen nhánh phập phồng lên xuống.
Còn Tiểu Bố cũng đang nằm nhoài ra bên chân anh, liếm móng vuốt.
Trong đầu Thịnh Vô Ngung bỗng bật ra câu nói mà anh từng nhìn thấy trên mạng.
Quả thật bây giờ anh đang rất rảnh rỗi, trước mặt là một bộ phim cũ chiếu trên màn hình điện thoại, trong tay anh là một quyển tiểu thuyết ngoại văn.
Trên chiếc bàn trà thấp bên cạnh có đặt một chiếc ly thủy tinh đựng nước đá, trong nước chìm nổi những loại quả như mơ tây, mận, nho,...! Lại thêm cả một ly nước ép thạch hộc trắng, kèm vài miếng bánh đậu xanh.
Anh chậm rãi nhằn hạt nho, từ tốn đút vào miệng, quan sát Huyên Hiểu Đông đang mồ hôi mồ kê nhễ nhại ở vườn rau gần đó.
Y vung cuốc lên đào đất, lật tung lớp đất đen lên là có thể nhìn thấy lớp đất phì nhiêu, bên cạnh là những cây rau cần tươi tốt khỏe mạnh; tỏi, rau hẹ,...! xanh tươi mơn mởn.
Có lẽ lớp đất này vô cùng màu mỡ, đến cả cỏ dại xung quanh cũng um tùm, hoa tiểu cúc và bồ công anh tươi rói, có thể nói cả vườn rau xanh đang bừng bừng nở rộ, cây nào cây nấy đều béo tốt căng bóng.
Bắp cải ban đầu được trồng trong ruộng rau đã được đào ra và để gọn gàng trong một cái rổ ở gần đó, ở góc khác còn đào ra được cả mấy củ khoai môn tròn vo, Huyên Hiểu Đông nói tối nay sẽ làm kẹo khoai môn kéo cho anh ăn.
Bên cạnh đó, y còn muốn trồng thêm ít rau tàu bay(*), có thể giúp bổ máu, đương nhiên bổ máu của anh rồi.
Kể từ sau khi cơn sốt thuyên giảm, Huyên Hiểu Đông đối xử với anh như nâng thủy tinh, thường xuyên bế anh ra ra vào vào, nấu cơm cũng ngày càng tỉ mỉ——mặc dù đều là món ăn bổ dưỡng, còn sự chăm sóc thì chu đáo từng li từng tí một.
(*) Hay còn gọi là rau bina Okinawa, Nhật Bản gọi là Kinjiso, Trung Quốc gọi là rau phượng đỏ.
Đây là loài rau được pha trộn với các rau xanh khác làm món salad để tăng khẩu vị và làm thuốc thảo dược.
Anh yên tâm hưởng thụ sự chăm sóc này, ăn ngon ngủ ngon, người cũng khỏe mạnh béo lên một chút.
Màn hình trước mặt nhấp nháy lóe sáng, hiển thị có cuộc gọi video cần nhận.
Anh kết nối, đối diện hiện lên gương mặt của Thịnh Lỗi Lỗi, trên mặt gã còn tỏ rõ sự câu nệ, "Chú nhỏ, ông nội về rồi, nghe nói chú hoãn cuộc phẫu thuật, về nông thôn nghỉ ngơi thì lo lắng, làm ầm lên muốn đi thăm chú, bố cháu ngăn lại..."
Thịnh Vô Ngung uể oải, "Chú biết rồi, sáng mai chú về thành phố thăm ông."
Thịnh Lỗi Lỗi vui vẻ, "Vâng, mai cháu qua đón chú."
Thịnh Vô Ngung vốn định lắc đầu không muốn gã đến, bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện, "Được, cháu đến cũng được, nhưng đến phải cẩn thận xin lỗi Huyên tiên sinh một lần nữa, thái độ phải thành khẩn.
Tối nay tới đây ở một buổi, sáng sớm mai cùng đi."
Thịnh Lỗi Lỗi đã nổi loạn từ thời niên thiếu, lúc nào cũng khiến cha mẹ đau đầu không chịu nổi, bây giờ cái tính này vẫn không thay đổi, sau này còn có thể gặp rắc rối, phải chấn chỉnh.
Thịnh Lỗi Lỗi ngẩn ra, một lát sau mới nói: "Vâng, thế nào mới gọi là thành khẩn ạ?" Tính gã liều lĩnh, lại chỉ nghe lời chú nhỏ, chú nói gì gã làm theo là được, cũng không hề cảm thấy chú nhỏ gọi mình tới xin lỗi là chuyện gì mất mặt.
Thịnh Vô Ngung lạnh nhạt nói: "Xem biểu hiện của cháu."
Thịnh Lỗi Lỗi: "..."
Thịnh Vô Ngung: "Chú gửi định vị cho cháu rồi, một mình cháu tới là được, đừng dẫn theo nhiều người, chú thấy phiền."
Thịnh Lỗi Lỗi: Cuộc sống khó khăn quá...
Quả nhiên chạng vạng Thịnh Lỗi Lỗi đến, gã mở cốp sau khiêng ra mấy thùng hoa quả nhập khẩu đắt đỏ, bê vào trong nhà, nhìn thấy chú nhỏ nghe tiếng xe ra khỏi phòng bếp, dừng dưới hiên nhà quan sát mình, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như thế, nhưng rõ ràng thần sắc đã tốt hơn rất nhiều, môi cũng hồng hào hơn.
Anh nói: "Tới rồi à? Qua đây." Rồi thao tác xe lăn đi vào phòng ăn trong bếp.
Thịnh Lỗi Lỗi cố gắng bê hoa quả vào phòng ăn, nhìn thấy Huyên Hiểu Đông đang nấu ăn trước nồi, nhấc muôi lên, đường sáng lóng lánh đã kéo được thành sợi, "Ổn rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!