Chương 2: Sả Mật Ong

Đi sâu vào bên trong là một gian bếp, qua cánh cửa có thể nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang quay lưng về phía cửa xào rau, dáng người y cao to rắn rỏi, cách ăn mặc đơn giản với áo phông ngắn màu trắng rộng rãi, quần dài màu xám.

(*) (lǎoxiāng): Đây là cách xưng hô đối với người nông dân chưa biết họ tên.

Đúng lúc người đàn ông quay lại múc thức ăn, thấy bọn họ thì kinh ngạc hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Chử Nhược Chuyết vừa nhìn thấy tướng mạo thanh niên này thì ngẩn ra, chàng trai này sở hữu mái tóc đen nhánh rối bời, tròng mắt đen trắng rõ ràng, vầng trán sáng sủa, làn da trắng trẻo, cổ thon dài.

Ngoại hình này dù ở trong thành phố cũng hiếm thấy, nào có giống những người nông dân bản địa đen nhẻm vì làm lụng lâu dài dưới cái nắng gay gắt mà hắn nhìn thấy trong thôn mấy hôm nay.

Đến cả Chương Bách mở miệng cũng không thể không biết ngại mà gọi người ta là bác nữa, cười nói: "Người anh em này, bọn tôi làm việc đi ngang qua chỗ này, đang khát quá, không biết có thể uống cốc nước không?"

Anh chàng kia quan sát bọn họ một lượt, khóe miệng hơi nhoẻn lên nụ cười, y hất cằm về phía cánh cửa phía sau gian bếp ra hiệu, nói: "Vào trong ngồi đi, ở đây nóng lắm, tôi đi rót nước cho các anh." Nói rồi, y bưng món ăn vừa xào xong dẫn bọn họ đi qua cánh cửa kia, vào một căn phòng rộng rãi.

Vừa vào nhà là Chương Bách thấy dễ chịu hơn hẳn, hóa ra căn nhà này rất rộng, xà nhà cực cao, có gió lùa vào khiến hai người đang lôi thôi lếch thếch thấy mát rượi, vô cùng thư giãn.

Cách trang hoàng nhà chính cũng không giống gia đình nông dân hay làm, sàn nhà trải gạch lát nền to màu xám bóng loáng.

Một bên hoàn toàn là tường kính, ánh sáng hắt vào rất mát mẻ, xuyên qua nền kính có thể nhìn thấy những cây rau xanh mướt tươi tốt mập mạp ngoài vườn.

Một bên có lắp mấy chục bể cá thủy tinh hình chữ nhật, bên trong có đủ các loài cá với kiểu dáng phong phú đang bơi.

Ở giữa là bàn ăn gỗ thô dài, chất gỗ dày dặn và chắc chắn, vài cái ghế dựa bày ra ở đó, trông đơn giản mà dễ thương.

(*) Còn gọi là cá rồng châu Á, ở Việt Nam người ta hay gọi là cá rồng.

Loài cá này tượng trưng cho sự may mắn, phát tài lộc, đem lại hạnh phúc và xua đuổi tà ma làm cho phong thủy được tốt hơn.

Người đàn ông kia đặt món ăn lên mặt bàn, đáp: "Ừ, nếu các anh có hứng thú thì có thể mua mấy con mà nuôi." Y vừa nói vừa mở chiếc tủ lạnh hai cánh trên tường, lấy đồ trong đó ra.

Trông cậu không giống người địa phương ở đây nhở?" Cậu ta đã để ý tới chiếc tủ lạnh hai cánh, gần như người nhà quê rất ít khi mua loại tủ lạnh lớn thế này, hơn nữa nhìn thương hiệu có vẻ cũng rất đắt.

Quan sát thêm cả tủ bát trên bếp, các thiết bị điện như lò nướng, lò hấp, lò vi sóng, máy rửa bát, máy xay thực phẩm tất tần tật đầy đủ mọi thứ, đây là người thành phố về quê sao?

Chàng trai kia cười nói: "Tổ tiên nhà bố tôi đều là người ở đây, tôi xuất ngũ về đây định cư." Y lấy hai chiếc ly thủy tinh dài và một chiếc bình cũng bằng thủy tinh ra từ hai bên cánh tủ lạnh, bên trong có những vụn lá xanh ngắt chìm nổi trong làn nước trong veo.

Y rót đầy nước vào hai chiếc ly rồi đặt lên bàn cho bọn họ, nhìn Chương Bách đã chạy đến trước bể cá vàng, rồi lại nhìn sang Chử Nhược Chuyết sống lưng thẳng tắp đang ngồi trước bàn dài giữa phòng, cười nói: "Tôi họ Huyên, Huyên Hiểu Đông, gọi tôi Hiểu Đông là được rồi."

Huyên Hiểu Đông thấy vậy mỉm cười, giúp cậu ta rót đầy ly tiếp rồi đặt bình lên bàn, cười nói: "Hai người cứ tự nhiên." Chương Bách hơi ngại ngùng, vừa uống vừa cười, "Nước chanh mật ong này không tệ, vừa thơm ngát vừa ngon miệng."

Dù đã khát khô cả họng nhưng Chử Nhược Chuyết vẫn nhấp từ từ từng ngụm nhỏ ly đồ uống mát lạnh kia, nghe thấy Chương Bách nói thì sửa lại: "Không phải chanh, đây là sả." Ngay sau đó hắn lại nói: "Tôi họ Chử, bạn của tôi họ Chương, làm phiền cậu rồi." Thấy đối phương tự giới thiệu bản thân, vốn dĩ Chương Bách phải nói trước rồi mới đến lượt hắn, nhưng Chương Bách còn lơ tơ mơ không biết giới thiệu thế nào, suy cho cùng vẫn là do cậu ta mới tốt nghiệp nên thiếu kinh nghiệm xã hội, chủ yếu vẫn chưa va vấp nhiều.

Chử Nhược Chuyết đã gặp nhiều tình huống xã giao này từ nhỏ rồi, mở miệng là tự giới thiệu được ngay.

Huyên Hiểu Đông nhìn hắn, ánh mắt chan chứa ý cười, "Chào Chử tiên sinh, chào Chương tiên sinh.

Đây là nước sả mật ong, hương sả và hương chanh na ná nhau nên cũng được gọi là sả chanh(*)."

(*) Nghĩa là cây sả có hai cách gọi, sả hoặc sả chanh đều đúng.

Chương Bách cũng cười, "Ồ sả chanh, hình như nghe ở đâu rồi—— À đúng rồi Hiểu Đông, cậu là người địa phương chứ? Biết ở đâu có quán cơm nhỏ sạch sẽ không? Bọn tôi về nội thành thì xa quá, mà xung quanh thì tôi lại không quen lắm."

Huyên Hiểu Đông cười nói: "Tôi cũng đang nấu bữa trưa, nếu không chê thì chi bằng dùng tạm một bữa ở chỗ tôi nhé? Mặc dù không có món gì đặc sắc nhưng cũng khá tươi và sạch sẽ."

Chương Bách vô cùng vui mừng, "Thế này sao được..." Cậu ta liếc Chử Nhược Chuyết, hai người cũng đã quen nhau một thời gian, cậu biết rõ hắn rất kỹ tính, mấy hàng quán ruồi nhặng ven đường thì hắn sẽ kiên quyết không vào.

Chỗ này trông sạch sẽ, nhưng không biết có động vào chỗ nào hắn kiêng kỵ không.

Chử Nhược Chuyết hơi chần chừ rồi nói: "Bọn tôi gửi cậu tiền thức ăn nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!