Vài năm sau khi Huyên Hiểu Đông trồng mấy cây tương tư, giờ tán cây đã rất rộng, những chiếc lá cây hình lông chim so le đan xen nhau, bóng râm dày đặc.
Huyên Hiểu Đông sửa chữa nóc nhà xong thì dựa lên thân cây ở trên đó, cầm cốc nước vừa uống vừa nghĩ xem còn chỗ nào cần dọn dẹp không, chỉ thấy có một thím trung niên đẩy cổng gỗ ở vườn rau sân trước đi vào.
Thị lực của y rất tốt, liếc mắt một cái là nhận ra cô họ Cao Thúy Lan đã rất lâu không tới——Họ hàng cũng xa lắc xa lơ rồi, Cao Thúy Lan là thế hệ sau của em họ ông nội Huyên, vai vế cụ thể cũng không rõ ràng lắm, chỉ gọi tạm là cô.
Thật ra trước đây Cao Thúy Lan không hay tới nhà y, bản thân ông nội Huyên cũng là một ông lão tính tình cổ quái, một mình khai hoang trên núi, không thích qua lại với người khác.
Con trai lên thành phố làm công một đi không trở lại, trong mắt người ở thôn, ông là một người già cô đơn nghèo kiết hủ lậu, không thân thiết với ai cả.
Cao Thúy Lan này chỉ có thể nói có quan hệ thông gia và quan hệ họ hàng.
Sau khi về quê, y chỉ gặp có mấy lần lúc lên trấn làm thủ tục hộ khẩu mà thôi.
Cao Thúy Lan vào cửa, lờ đi tiếng sủa của chú cún đen, lượn một vòng vườn rau trước, giơ tay hái quả dưa chuột rồi lại sờ lên cây bí ngô, vô cùng hài lòng đi vào trong sân gọi: "Hiểu Đông ơi? Hiểu Đông?"
Huyên Hiểu Đông ở trên thân cây đáp: "Đây ạ, cô có việc gì à?"
Cao Thúy Lan ngước mắt lên nhìn, thấy y đang ngồi trên nóc nhà cao chót vót nhìn xuống mình thì bị dọa sợ hết hồn, "Ối, dọa cô rồi, mới sáng ra leo lên nóc nhà làm gì đấy?"
Huyên Hiểu Đông nói: "Cháu nhặt ngói, bão vừa qua nên sợ mưa dột."
Cao Thúy Lan thấy y nhanh nhẹn leo xuống khỏi thang, cười đến là hòa nhã, "Rảnh rỗi thì cũng sang nhặt giúp cô một tí.
Hôm qua cô nghe thằng nhóc A Quý nói cháu trồng được vườn rau xanh lắm, đúng là lính đã xuất ngũ ha, khỏe thật đấy, vừa nhìn là biết rau dưa được chăm sóc tốt quá.
Cháu cũng biết nhà chú cháu mở một quán cơm nhỏ, hàng hóa đều lấy ở chợ, vừa đắt vừa không tươi.
Cô thấy rau cháu trồng nhiều thế này, A Quý nói một mình cháu ăn không hết, lại còn toàn biếu bà Hạ, mà có biếu thì cũng ăn chẳng hết đâu.
Ban nãy cô thấy rau hẹ đều già hết rồi! Bí ngô cũng già rồi đấy, tiếc quá!"
"Trồng công toi đều già hết, cho heo ăn nó cũng chẳng thèm, cháu nhìn củ cải này đi, sắp mọc cả mầm rồi này! Cô với chú cháu bàn nhau, dù sao ông ấy cũng phải đi lấy rau, thay vì đưa tiền cho mấy người bán rau bên ngoài, chẳng thà đưa cho người trong nhà luôn.
Rau này của cháu ấy, hay là tạo điều kiện cho quán cơm nhà bọn cô, mỗi tháng chú gửi cháu 1000 tệ(*)! Cũng không cần cháu vất vả, cô bảo A Quý lái xe ba bánh lên trấn nhận rau mỗi sáng, không khiến cháu mất công, mỗi tháng chả phải làm gì cũng có thêm 1000 tệ, cháu thấy sao?"
(*) Khoảng hơn 3.5 triệu VND.
Huyên Hiểu Đông nói: "À cảm ơn cô, nhưng mà vẫn cháu vẫn ổn, chỗ rau này cháu giữ lại vẫn có ích, cô vẫn nên tìm nhà khác trước đi."
Cao Thúy Lan vừa nghe đã cuống lên: "Có ích gì? Cô thấy cháu cũng không chăn heo, cứ để không đó thì một xu cũng chẳng có, bây giờ tự dưng một tháng không làm gì cũng có thêm 1000 tệ, có gì không tốt chứ?"
Huyên Hiểu Đông nói: "Cháu sắp có một người bạn qua đây ở một thời gian ngắn, cháu muốn giữ lại cho anh ấy nếm thử."
Cao Thúy Lan nói: "Một người bạn có thể ăn bao nhiêu chứ? Thế này đi, cháu muốn giữ cái nào thì cô chú để lại cho cháu, cô bảo A Quý không lấy là được mà."
Huyên Hiểu Đông nói: "Người bạn kia của cháu sẽ tự chọn, được rồi, cô đi tìm nhà khác đi."
Y quay đầu vác thang đi vào nhà trong, Cao Thúy Lan vội vàng tiến đến nói: "Thế này đi, đều là người thân cả, cô bảo chồng cô đưa cháu 1500 tệ! Thế nào? Bọn cô thuê đầu bếp một tháng cũng chỉ có 3000 tệ thôi đấy, không ít đâu! Cô nghe người trên trấn nói hôm qua thấy cháu bắt được hai con cá rất lớn, nếu cháu rảnh thì cũng giúp chú bắt mấy con đi! Đương nhiên cũng tính thêm tiền cho cháu, khách cũng thích ăn cá suối hang núi, họ nói nước canh ngon."
Hình như Thịnh Vô Ngung không thích ăn cá lắm, hay là do nguyên nhân uống thuốc thật? Đúng là nhiều loại thuốc uống vào làm tổn thương dạ dày, hoặc cũng có thể cá và dê nấu cùng không hợp khẩu vị của anh.
Huyên Hiểu Đông hơi ngẩn ra, từ chối: "Cháu không rảnh, tốn thời gian lắm, nước vừa sâu vừa lạnh, cháu không đi đâu.
Cháu còn vài cây trên núi cần trồng, cô còn việc gì khác không? Cần rau thì lấy một ít mang về, cháu phải lên rừng bây giờ."
Cao Thúy Lan nhìn Huyên Hiểu Đông vác cuốc đẩy cửa định ra ngoài thì há miệng thở dốc, kết quả Huyên Hiểu Đông đi lướt qua người bà, vóc dáng y cao lớn, vai rắn rỏi, cơ thể cường tráng, vẻ mặt lạnh lùng, khí chất chèn ép người khác.
Nhất thời bà hơi rén trong lòng, không thể tiếp tục thuyết phục được nữa, cứ đứng lưỡng lự ở đó mất một lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!