Chương 16: Vị Khách Không Mời Mà Đến

Chử Nhược Chuyết đích thân lái xe đưa Huyên Hiểu Đông ra bến xe, vừa đi vừa xin lỗi không ngớt miệng, "Ban đầu tôi định đi đón anh, kết quả đúng lúc ngài Thịnh gặp bác sĩ xong lại muốn gặp tôi, nghe nói anh ấy sắp nhập viện phẫu thuật, ít thời gian, tôi sợ bỏ lỡ nên vội vàng lên trước, không ngờ được Thịnh Lỗi Lỗi tự dưng lại trêu chọc anh.

Đều tại tôi, mấy cậu ấm thế gia này vênh vang đắc ý, nhà họ Thịnh đảm nhiệm nhiều chức vụ từ quân sự, chính trị, ngoại giao cho đến tài chính, bởi vậy ai cũng mắt cao hơn đầu, khiến anh sợ hãi rồi."

Hắn hơi lưỡng lự rồi lại nói: "Gia thế nhà họ Thịnh lớn, tôi lại mang ơn ngài Thịnh, tôi cũng chỉ có thể ba phải trong tình huống ban nãy...! Đắc tội bọn họ không có gì hay, còn không bằng lấy chút lợi ích thực tế..." Hắn đã nhạy bén cảm giác được hành động này của Thịnh Lỗi Lỗi còn ẩn giấu điều gì khác thường.

Huyên Hiểu Đông là con nhà nông, vì sao người nhà họ Thịnh phải ra sức đối nghịch với anh ấy như thế?

Nhưng toàn bộ việc này do hắn gây ra, hắn phải xin lỗi Huyên Hiểu Đông, cho dù thế nào thì cũng nên cố gắng hòa giải thì mới bảo vệ anh ấy tốt được.

Huyên Hiểu Đông im lặng một lúc, lại hỏi: "Ngài Thịnh sắp nhập viện phẫu thuật sao?"

Chử Nhược Chuyết nói: "Đúng vậy, cho nên tôi mới dễ tin Thịnh Lỗi Lỗi thế, tưởng cậu ta thật sự muốn mua để cầu phúc đổi vận cho ngài Thịnh.

Thật ra tôi cũng đã vào và gửi lời cảm ơn anh ấy, sau đó thấy sắc mặt anh ấy rất tệ, dáng vẻ thì mệt mỏi nên chỉ nói nhanh mấy câu rồi xin phép ra ngoài đón anh.

Kết quả vừa mới đứng dậy, trợ lý của ngài Thịnh tới nói Lỗi thiếu gia và bạn của Chử tiên sinh xảy ra xung đột, hỏi ngài Thịnh có muốn ra ngoài xử lý tình hình không."

"Tôi vừa nghe đã bị dọa sợ hết hồn, cũng may cô trợ lý khôn khéo, ngài Thịnh và tôi ra ngoài mới cản lại được Thịnh Lỗi Lỗi...! Ầy anh không biết đâu, đó là một sát thần đấy.

Hồi cậu ta học ở Học viện Cảnh sát Hoàn Kinh đã không kiêng nể ai hết, sau khi tốt nghiệp ra làm việc thì toàn được nhắm cho xử lý những phần tử tội phạm nghiêm trọng, nghe nói mới tốt nghiệp được hai năm đã hai lần lập được công lớn.

Nhà họ Thịnh cũng có sắp xếp, một người tính tình hung bạo như thế cũng chỉ nên làm cảnh sát mới có thể lấy độc trị độc.

Tất cả đều tại tôi, tôi thấy bể cá nước ngọt cũng đã nghĩ bọn họ không phải thật sự muốn mua cá rồng...! Ầy! Khiến anh chịu ấm ức rồi, hai hôm nữa có tiền bồi thường, tôi sẽ chuyển cho anh."

Huyên Hiểu Đông nói: "Không sao đâu."

Chử Nhược Chuyết lại nói: "Nhắc mới nhớ, anh cũng rất quen thuộc với súng ha! Trước đây anh học trong bộ đội sao? Mạnh quá!"

Huyên Hiểu Đông khẽ mỉm cười, Chử Nhược Chuyết lại nói không dứt mồm, "Rảnh rỗi tôi dẫn anh đi chơi ở phòng tập bắn súng...! Đúng rồi, hoặc là chúng ta có thể đến chỗ nào đó ở Tây Nam, có một bãi săn gần rừng nguyên sinh Asan, có thể săn thú."

Huyên Hiểu Đông nói: "Tôi từng đặc huấn ở đó rồi."

"!" Chử Nhược Chuyết trợn to hai mắt, "Anh trông thế mà giỏi thật đấy!"

Huyên Hiểu Đông cười khổ, "Vất vả lắm, suýt thì chết ở trong đó, sâu bọ rắn ếch chuột đều ăn hết rồi, sau đó toàn bộ thành viên ra ngoài đủ quân số thì mới biết được, bọn tôi là đội duy nhất còn sống sót sau khóa huấn luyện.

Đợt đặc huấn đó có tỷ lệ tử vong rất cao."

Chử Nhược Chuyết: "..."

Đang nói chuyện thì xe đã đến bến xe, Huyên Hiểu Đông xuống xe, vẫy tay chào tạm biệt Chử Nhược Chuyết, tự lên xe quay trở về vườn rau xanh nho nhỏ ở lưng chừng núi của mình.

Đang khoảng thời gian nắng chiều nhuộm đầy trời, Huyên Hiểu Đông đi giữa ánh tịch dương đỏ vàng dưới chân núi, cũng không quá sốt ruột.

Y thích khoảng thời gian hoàng hôn huyễn hoặc như thế này, cả người tựa như được đắm chìm trong một không gian ở thế giới khác, tĩnh lặng thanh bình mang đến chút hoang tưởng.

Nhưng mới đi đến sườn núi đã nghe thấy chú chó con đang sủa inh ỏi trong vườn rau nhà mình.

Huyên Hiểu Đông bước vào, nhìn thấy cổng gỗ bên ngoài vườn rau đang mở, bên trong có một chiếc xe ba bánh đang đỗ.

Y nhìn thấy một cậu thanh niên đang thao thao bất tuyệt với quả cầu livestream, "Mọi người có thích vườn rau này không? Nói cho mấy bạn nghe, nhà tôi có mở một quán cơm nhỏ, đều dùng nguyên liệu rau xanh tươi ngon như này đây, chào mừng mọi người đến thưởng thức."

Chú chó con đen nhánh vừa mới đầy tháng, người ngợm và móng vuốt còn rất mềm, chỉ có thể hằm hè sủa anh chàng kia, lông toàn thân dựng ngược lên, nhìn thấy Huyên Hiểu Đông tới, nó lập tức vọt tới chân y, ấm ức gầm gừ kêu.

Huyên Hiểu Đông hơi cúi người xuống bế chú cún đen lên ôm vào ngực, lạnh nhạt nói với cậu thanh niên kia, "Chưa được cho phép, đừng có quay chụp."

Cậu trai kia bị dọa giật cả mình, xoay người lại, nhìn thấy Huyên Hiểu Đông thì vẫn dửng dưng như không, nói với khán giả, "Được rồi, người thân của tôi tới rồi, lần sau lại livestream cho mọi người tiếp, đi trước đây, bye bye mọi người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!