Chương 15: Cừu Con Trắng Như Tuyết

Thịnh Lỗi Lỗi lạnh lùng nói: "Anh biết tôi?"

Huyên Hiểu Đông khẽ mỉm cười, "Lòng bàn tay cậu có vết chai do súng, rất rõ ràng." Lúc bắt tay, cảm giác thô ráp vô cùng quen thuộc, đây là vết chai do tay cầm súng một thời gian dài để lại nên rất dễ phân biệt, huống chi cách đi đứng của vị này rõ ràng đã được trải qua huấn luyện hết sức nghiêm ngặt.

Súng săn số 0 của công ty Maker được sử dụng chủ yếu bởi cảnh sát và quân đội——Y cũng từng dùng qua, đương nhiên không ít người có tiền cũng có thể được trang bị loại súng săn này và được cấp giấy phép sử dụng súng, nhưng có thể nghịch súng mà hình thành cả vết chai trên tay thì còn phải trải qua khổ luyện.

Người bình thường luyện tập không thể tạo thành chai được.

Y cũng chỉ thuận miệng gạ hỏi, mà hiển nhiên đối phương cũng chẳng buồn che giấu.

"Tôi đại diện nhà họ Thịnh xin lỗi cậu."

Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh nhạt vang lên sau lưng mọi người, tất cả lập tức đứng tránh sang một bên, một người đàn ông ngồi xe lăn xuất hiện.

Cho dù có biết hay không, chỉ cần nhìn xe lăn là biết ngay đây là nhân vật chính của tiệc sinh nhật ngày hôm nay, Thịnh Vô Ngung.

Ngoại hình của anh thuộc kiểu đẹp trai mà cả phương Đông và phương Tây đều đánh giá cao, mũi cao mắt sâu, đường nét ngũ quan rõ ràng, lông mi vừa dài vừa thẳng, đôi mắt sâu thẳm như chất chứa ánh sao, nhưng tròng mắt lại có màu hổ phách đậm.

Nước da tái nhợt do bệnh tật lâu dài, màu môi cũng nhợt nhạt không có sắc hồng, nhưng điều này vẫn không ảnh hưởng đến sự uy nghiêm của anh.

Tất cả mọi người yên lặng.

Chử Nhược Chuyết đứng sau đẩy xe lăn cho Thịnh Vô Ngung, nháy mắt với Huyên Hiểu Đông, cười gượng: "Hiểu lầm thôi, là chuyện hiểu lầm thôi.

Là tại vừa nãy tôi ba hoa đánh cược với Lỗi Lỗi, Lỗi Lỗi thua cuộc nên mới đùa người bạn này của tôi một chút, chỉ là đùa thôi, là đạn cao su huấn luyện——Muốn dọa bạn tôi giật mình, không ngờ làm vỡ bể cá của cụ Thịnh, còn suýt chút nữa khiến cậu hai nhà họ Lâm bị thương, bất cẩn quá! Bể cá này tôi đền..."

"Không cần."

Thịnh Vô Ngung lạnh lùng nói: "Thịnh Lỗi Lỗi, xin lỗi đi, sau đó lập tức về Sở cảnh sát tự báo cáo, phải nhận hình phạt gì thì tự cháu chịu trách nhiệm."

Thịnh Lỗi Lỗi thu lại vẻ mặt kiêu ngạo trước đó, đi tới trước mặt Huyên Hiểu Đông, nghiêm chỉnh cúi mình chín mươi độ vái chào trước y, "Xin thứ lỗi, Huyên tiên sinh, là tôi mạo phạm anh.

Tôi sẽ bồi thường tổn thất tinh thần và vật chất cho anh, đồng thời cũng sẽ trả gấp đôi chỗ cá mà anh mang theo, vô cùng xin lỗi."

Lúc nghe thấy cách gọi Huyên tiên sinh, vẻ mặt Thịnh Vô Ngung hơi ngẩn ra.

Huyên Hiểu Đông lại nói: "Tôi nhận lời xin lỗi, còn mua cá thì không cần...! Tôi thấy cá trong bể này là biết mấy người cũng không phải thật sự muốn mua cá rồng.

Cá rồng rất hung dữ, ở đây có nhiều cá chép đắt đỏ như thế này, hai loài không thể cùng sinh tồn trong một bể nước ngọt được."

Thịnh Lỗi Lỗi ngước mắt lên nhìn y, "Cho nên anh mới xoay người rời đi sao?" Nếu không phải tự dưng thấy cậu hai nhà họ Lâm xuất hiện, rồi lại thấy y bỗng nhiên xoay người bỏ đi, gã cũng đã không hấp tấp như vậy...

Huyên Hiểu Đông nhìn Lâm Diệc Du đang ủ rũ tinh thần bên cạnh, "Không quan trọng nữa...! Dù sao cậu cũng không phải thật sự muốn mua cá, tôi về trước, vé tôi mua là vé chiều, không xuất phát ngay sẽ trễ giờ mất."

Chử Nhược Chuyết vội vàng nói: "Tôi đưa anh đi."

Thịnh Vô Ngung nói: "Trước tiên ra phía sau thay quần áo khác đã, Huyên tiên sinh, tất cả chi phí sẽ do chúng tôi chịu trách nhiệm...! Bể cá này cậu cũng không tiện cầm về, cả cá rồng chúng tôi cũng sẽ mua luôn.

Chử thiếu gia, hôm nay làm phiền cậu, cũng phiền cậu đưa Huyên tiên sinh về." Đôi mắt vô cùng sạch sẽ của anh nhìn Huyên Hiểu Đông chăm chú, khách khứa đều cảm nhận được sự tôn trọng và khẩn thiết của anh.

Nhưng Huyên Hiểu Đông va phải ánh mắt Thịnh Vô Ngung thì vẫn không khỏi hơi né tránh, y nhỏ giọng nói: "Được."

Y xoay người đi theo quản gia, thậm chí bước đi còn hơi vội vã, rõ ràng được người đại diện quyền cao chức trọng của nhà họ Thịnh cúi đầu và xin lỗi, nhưng y lại không hề giống một kẻ thắng lợi, trái lại còn gấp gáp chạy trốn.

Chử Nhược Chuyết vội cười, "Là bạn tôi, đương nhiên tôi sẽ chăm sóc tốt, sau này có cơ hội sẽ nói chuyện với chủ tịch Thịnh sau, tôi xin phép trước." Hắn cười chào tạm biệt rồi cũng xoay người đi theo Huyên Hiểu Đông.

Thịnh Vô Ngung trầm ngâm, chợt quay đầu thấy Lâm Diệc Du vẫn còn đứng đờ ra đó thì không khỏi nhẹ giọng, "Cậu Lâm? Cậu cũng ra phòng phía sau thay một bộ quần áo khác chứ?"

Lâm Diệc Du như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng nói: "Được...! Được." Cậu cũng vội vàng đi mất, khách khứa thấy chuyện đã kết thúc thì lần lượt tản ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!