Gió phương Nam ấm áp, trời quang mây tạnh.
Huyên Hiểu Đông dọn dẹp nhà kho phía sau, sau khi quét qua sạch sẽ thì trải thêm một lớp vải trắng, y tự cắt được một giỏ hoa đực mang về, vừa cắt còn vừa lẩm bẩm một mình.
Buổi sáng Thịnh Vô Ngung tập trên máy chạy bộ xong qua tìm Huyên Hiểu Đông, nghe thấy y độc thoại một mình thì nhích sát vào nghe, sau đó không nhịn được cười, "Em làm gì vậy?"
Huyên Hiểu Đông nói: "Chẳng phải anh bảo em sau khi đọc xong các tài liệu lịch sử thì nên thử quy nạp tổng kết, sau đó đọc ra khỏi miệng sao? Em đang luyện tập."
Thịnh Vô Ngung: "... Không sao, trí nhớ của em rất tốt, ghi nhớ không phải vấn đề khó, mấu chốt là em phải thấu hiểu quan điểm của mình ẩn chứa trong đó, khiến quan điểm về những vấn đề ấy giống như do chính bản thân em diễn đạt, giàu cảm xúc mãnh liệt, giàu tình cảm.
Tưởng tượng người ở phía đối diện đang chất vấn em, em cần phải thuyết phục họ."
Huyên Hiểu Đông: "..." Nghe hoàn hảo thật đấy, nghe cái là biết em không làm được.
Vừa nghĩ tới việc phải tranh luận với người khác, bắp thịt toàn thân y đã căng ra, hận không thể lập tức trốn chạy.
Thịnh Vô Ngung hỏi: "Em làm xong thì đến phòng tôi."
Huyên Hiểu Đông nhìn anh, trong đôi mắt như lóe lên ngàn vạn câu chữ Anh có ý đồ gì thì dừng ngay, Thịnh Vô Ngung cười trấn an y, "Yên tâm, tôi dạy em, em sẽ làm được.
Đừng học ở đây, thời gian ngắn lắm, thực tập sinh sắp đến đây rồi, tôi gọi điện cho viện trưởng Học viện Nông nghiệp Tĩnh Hải rồi.
Ông ấy rất vui vẻ đồng ý, bao ăn bao ở, lương thực tập cũng cao, thực tập dưới sự đánh giá của Khoa học Kỹ thuật Đom Đóm, không tốn phí cung cấp tư liệu thí nghiệm, đốt đèn lồng cũng không tìm được cơ hội tốt như vậy."
Huyên Hiểu Đông lại có ý định trốn tránh, "Đợi em một lát, em đi gội đầu, tiện thể cắt tóc ngắn đi, hơi dài."
Thịnh Vô Ngung ngước mắt lên nhìn, "Hôm đến thành phố Tĩnh Hải, nhà tạo mẫu tóc làm không cẩn thận sao?"
Huyên Hiểu Đông nói: "Dài quá, em nóng."
Thịnh Vô Ngung nhớ đến trận vận động cạn sức hôm qua, quả thật người nào đó đầu tóc mướt mát mồ hôi, tóc ướt nhẹp dính bết lên trán, giống như chú cún con chật vật vì rơi xuống nước.
Nghĩ đến thể chất y tráng kiện, rõ ràng tiết trời còn mát mẻ nhưng anh lại thấy hơi nóng trong người, Thịnh Vô Ngung cười bảo: "Để tôi cắt tóc giúp em."
Huyên Hiểu Đông cảnh giác, "Anh biết à?"
Thịnh Vô Ngung nói: "Dù sao cũng hơn em, em đừng có định làm quả đầu húi cua giống như tội phạm đang bị cải tạo để tới phỏng vấn——Yên tâm, hồi ở nước ngoài tôi cũng tự cắt tóc cho mình, ở nước ngoài đắt đỏ, lại sợ bệnh truyền nhiễm nên tôi quyết định tự xử lý."
Huyên Hiểu Đông bị thuyết phục một cách kỳ lạ, chủ tịch của Khoa học Kỹ thuật Đom Đóm biết cắt tóc, đây quả thật là điều rất khó thuyết phục người khác, nhưng với một nhà ngoại giao giản dị tiết kiệm, trước đây từng sống trong một căn hộ chật hẹp, mỗi ngày đạp xe đi làm, dường như tự cắt tóc cũng không phải là chuyện gì quá kỳ lạ nữa.
Y thu dọn qua loa rồi về phòng lấy tông đơ cắt tóc ra ngoài, tiện tay đặt lên viên gạch màu, sau đó mở vòi nước ngoài sân gội đầu, dùng dầu hạt trà gội sạch mái tóc.
Thịnh Vô Ngung về phòng tắm một lúc vẫn không thấy Huyên Hiểu Đông tới, đi ra ngoài thì thấy y đang dùng nước giếng gội đầu, áo đã cởi, ở trần mặc quần soóc rằn ri, anh vừa bực mình vừa buồn cười, "Em có thể yêu cơ thể mình một chút được không? Bây giờ mới đầu xuân, nước giếng còn rất lạnh, tôi chờ em bên trong chán chê mà em lại ra đây tắm." Sinh hoạt qua loa như thế nhưng vẻ ngoài lại chẳng hề thô kệch chút nào.
Thân thể rắn chắc cường tráng, eo hẹp chân dài, cơ bắp rõ ràng đẹp đẽ, từng giọt nước và mồ hôi càng tăng thêm sức quyến rũ cho cơ thể này dưới ánh mặt trời.
Huyên Hiểu Đông cầm khăn lau tóc, hoang mang nhìn anh, "Lát nữa không phải cắt ngoài vườn sao?" Nói xong y bỗng nhiên kịp nhận ra, trước đây khi còn sống một mình, y vừa soi gương vừa cắt luôn ngoài vườn vì rộng thoáng, cắt xong còn thuận tiện dọn dẹp nữa.
Bản thân y đã quen thói tùy hứng, nhưng lại quên mất phòng tắm rộng vừa sạch sẽ vừa sáng sủa bên phòng Thịnh Vô Ngung cũng có gương lớn, cắt xong cũng dễ dàng thu dọn.
Thịnh Vô Ngung nhìn Huyên Hiểu Đông mờ mịt nhìn mình, hàng mi y ướt nhẹp, tròng mắt sáng trong veo như trẻ em, sạch sẽ giản đơn như chẳng rành thói đời, mái tóc nhỏ nước xuống, những giọt nước trơn trượt trên bả vai, cơ thể bất chợt tản ra hơi thở của một người đàn ông trưởng thành, quyến rũ tất cả mọi người.
Thịnh Vô Ngung bị y khơi dậy con thú trong lòng, bất đắc dĩ hít thở thật sâu, vẫy tay bảo y vào phòng tắm.
Trong phòng tắm đã bày sẵn ghế, Thịnh Vô Ngung ấn Huyên Hiểu Đông ngồi xuống trước gương, cầm chiếc tông đơ thô sơ xem thử, mặc dù hơi không vừa ý nhưng cũng chỉ có thể chấp nhận dùng.
May mà thiết bị này chạy bằng điện không thấm nước, nếu không lại phải dùng dao cạo thủ công nhất để cắt, vậy thì hơi phiền phức.
Đầu tiên, Thịnh Vô Ngung dùng lược chải tóc cho y, sau đó cố định da đầu, bắt đầu cắt sửa từ sau gáy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!