Chương 9: (Vô Đề)

Lâm Ngư vội vàng níu lấy vạt áo Ngụy Thanh Sơn: "Nhiều, nhiều quá."

"Không nhiều, trước tiên cứ mua chừng này vải, đến lúc may áo bông, áo khoác thì chúng ta lại đến mua." Ngụy Thanh Sơn chợt nghĩ đến điều gì đó: "Đệ biết may vá chứ?"

"Biết."

Ngụy Thanh Sơn nghĩ, nếu tiểu phu lang không biết may vá thì về nhà sẽ nhờ Hà đại thẩm giúp, khóe miệng hắn nhếch lên: "Vậy đến mùa đông, phu lang cũng may cho ta một bộ áo bông nhé."

Lâm Ngư nghiêm túc gật đầu: "Ta sẽ may áo bông cho huynh."

Hà Đông Đông đứng bên cạnh trợn tròn mắt, Thanh Sơn ca thật là chịu chi, một lúc mua vải may bốn bộ đồ xuân, lại còn toàn là vải tốt nữa chứ!

Có khi cả năm y cũng không được một bộ đồ mới, thật là hâm mộ!

Nụ cười trên mặt tiểu nhị càng thêm rạng rỡ, ban đầu còn tưởng chỉ mua ít vải thôi, không ngờ vị khách quan này lại cưng chiều phu lang như vậy, một lúc mua vải may bốn bộ đồ mới, ngay cả áo lót cũng mua hai bộ!

Tiểu nhị dùng dây đỏ buộc vải lại: "Khách quan, tổng cộng ba lượng năm trăm văn, đa tạ đã ghé thăm."

Nghe thấy mấy thứ này hết hơn ba lượng bạc, Lâm Ngư cứ ngỡ mình nghe nhầm, sao mà đắt thế.

Tiểu nhị này rất biết cách buôn bán, thấy Lâm Ngư xót tiền, liền nói với y: "Phu lang, ngài thật có phúc, tướng công ngài thật sự rất cưng chiều ngài."

Lúc ra về, tiểu nhị còn tặng kèm hai chiếc khăn lụa, Lâm Ngư và Hà Đông Đông mỗi người một chiếc. Hà Đông Đông không ngờ còn có phần của mình, cầm chiếc khăn lụa được tặng mà vui mừng: "Hôm nay thật sự là nhờ phúc của Ngư ca nhi, chiếc khăn này chắc cũng phải bảy, tám văn tiền."

Lâm Ngư cầm chiếc khăn của mình lên xem, hoa văn trên khăn hơi lỗi thời, chắc vì vậy mà tiểu nhị mới đem ra làm quà tặng. Y cẩn thận gấp lại, cất vào trong ngực.

Chợ rất nhộn nhịp, không chỉ Lâm Ngư hiếm khi đến đây, ngay cả Hà Đông Đông cũng không thường xuyên đến. Thứ nhất là đường xa, thứ hai là y chưa xuất giá, không tiện ra ngoài nhiều.

Ba người dạo phố, Ngụy Thanh Sơn cúi đầu nói với Lâm Ngư bên cạnh: "Có muốn mua gì thì cứ nói với ta."

Lâm Ngư gật đầu, đi một chuyến này đã hết gần bốn lượng bạc rồi, y không dám mua thêm gì nữa, phải biết rằng năm lượng bạc cũng đủ cho một gia đình nghèo khó sống tằn tiện cả năm rồi.

Hà Đông Đông có hai mươi đồng trong tay, nương y lần này hào phóng, Hà Đông Đông cũng không kiềm chế, thấy gì muốn ăn thì ăn, muốn mua thì mua, nhưng y cũng không dám tiêu hoang, nương y còn dặn mua kẹo về cho hai đứa cháu.

Hà Đông Đông thấy cửa hàng bán bánh kẹo, liền vào mua cho hai đứa cháu mười lăm văn tiền kẹo mạch nha, chỉ chừng đó mà cũng chẳng được mấy miếng, phải để hai đứa nhỏ ăn dè sẻn thôi.

Ngụy Thanh Sơn cũng bảo chủ quán gói hai gói mứt quả. Lâm Ngư kéo tay áo hắn: "Ta không ăn đâu."

Ngụy Thanh Sơn khẽ cười: "Mua để về lại mặt."

Trong gói mứt có mứt kim tơ, bánh mè, bánh quẩy mật, bánh móng ngựa,… trộn lẫn hai gói, loại mứt này còn đắt hơn kẹo mạch nha nhiều, được làm từ bột mì, đường và dầu, hai gói đã hết năm mươi văn tiền.

Ngụy Thanh Sơn không chắc chắn về vị trí của vợ chồng Triệu Gia Trụ trong lòng Lâm Ngư, dù sao cũng là cậu mợ, hắn bâng quơ hỏi: "Sao vậy? Không thích họ à?"

Lâm Ngư ừ một tiếng: "Không thích."

Lâm Ngư không thích vợ chồng Triệu Gia Trụ chút nào. Sau khi cha y mất tích, mẹ y bệnh mất, Triệu Gia Trụ đến đón y, ra vẻ đạo mạo, chắp tay nói với hàng xóm xung quanh: "Mọi người yên tâm, ta là cậu ruột của Ngư ca nhi, nhất định sẽ chăm sóc nó thật tốt."

Lâm Ngư biết mình không nợ nhà họ Triệu, lý do Triệu Gia Trụ là người đầu tiên xông ra nhận nuôi y là vì hắn nhắm vào căn nhà của y. Nhà y tuy không còn tiền, nhưng căn nhà cũng đáng giá không ít.

Có một lần y bị đánh, lén chạy về nhà mới biết căn nhà đã bị bán mất rồi. Y về nhà hỏi cậu, cậu y nói bán được mười lượng bạc, đều dùng hết cho y rồi. Lúc đó Lâm Ngư còn nhỏ, cũng không dám cãi lại.

Sau này, khi đi tảo mộ mẹ, y mới nghe được từ hàng xóm rằng Triệu Gia Trụ đã bán căn nhà với giá hai mươi lượng bạc, y mới hiểu tại sao Triệu Gia Trụ bỗng nhiên có tiền xây nhà mới.

Nghĩ đến đây, lòng Lâm Ngư chua xót, đó là nơi y sống từ nhỏ, vậy mà bị Triệu Gia Trụ bán đi mất rồi. Chuyện này y chưa từng kể với Ngụy Thanh Sơn.

Lâm Ngư cúi đầu, lẩm bẩm: "Không thích."

Ngụy Thanh Sơn không ngờ y thật sự trả lời, sao lại có ca nhi ngốc nghếch như vậy chứ, thật đáng thương. Nếu là người khác, khôn ngoan một chút, dù không thích cũng sẽ không nói thẳng ra, vì dù sao đó cũng là một đường lui.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!