Lâm Ngư mặc áo của Ngụy Thanh Sơn đi ra, chiếc áo bông dày màu đen trông thật buồn cười trên người y, lù lù như một chú chim sẻ nhỏ mũm mĩm.
Lâm Ngư vội vàng chạy vào bếp, vừa mở nắp nồi đã thấy bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn. Y có chút hối hận vì ngày đầu tiên đã ngủ quên, còn để trượng phu dậy nấu cơm cho mình.
Ngụy Thanh Sơn gọi y: "Ngư ca nhi, rửa mặt rồi ăn sáng."
Lâm Ngư đáp lời, bưng chậu gỗ múc nước trong vại để rửa mặt. Ngụy Thanh Sơn nhớ đến bàn chân lạnh ngắt của Lâm Ngư, hắn đã sớm không dùng nước nóng nữa, nhưng nữ nhi, ca nhi vốn yếu ớt, trời còn lạnh thế này sao có thể dùng nước lạnh.
Ngụy Thanh Sơn múc nước nóng trong nồi đổ vào chậu cho y: "Trời lạnh, dùng nước nóng rửa mặt đi."
Lâm Ngư cảm kích gật đầu.
Bạch Tuyết vốn hiếu động chen đến bên cạnh Lâm Ngư. Chó săn cao lớn, tứ chi thon dài, Lâm Ngư sợ hãi đến mức không dám nhúc nhích. Ngụy Thanh Sơn gọi: "Bạch Tuyết, lại đây."
Bạch Tuyết có vẻ rất thích Lâm Ngư, Ngụy Thanh Sơn gọi một tiếng không được, lại nghiêm giọng gọi thêm một tiếng nữa, Bạch Tuyết mới miễn cưỡng bỏ đi.
Một con chó săn màu đen khác thì nằm ườn ra một bên, mí mắt cũng không buồn nhấc lên, trông có vẻ hung dữ.
Trong lúc Lâm Ngư rửa mặt, Ngụy Thanh Sơn đã bưng bữa sáng ra nhà chính. Bữa sáng là bánh bao bột mì còn thừa từ hôm qua, cháo gạo trắng, hai quả trứng gà và một đĩa dưa muối nhỏ.
Lâm Ngư rửa mặt xong liền ngồi vào bàn. Ngụy Thanh Sơn đưa trứng gà cho y, hắn biết trứng gà quý giá, Lâm Ngư sẽ không chủ động ăn.
Lâm Ngư ăn nửa cái bánh bao, một quả trứng, lại húp một bát cháo là no. Ngụy Thanh Sơn đẩy quả trứng còn lại qua: "Ăn nốt đi."
Lâm Ngư lắc đầu: "Huynh ăn đi."
Ngụy Thanh Sơn phải làm việc, ăn no mới có sức, y sao có thể tranh ăn với Ngụy Thanh Sơn.
"Ta không thích ăn mấy thứ này."
Ngụy Thanh Sơn không thích trứng gà lắm, nhạt nhẽo không có vị gì, hắn thích ăn thịt hơn. Trứng gà là để cho trẻ con hoặc phụ nữ mới sinh ăn, tuy quý nhưng nhà hắn cũng không phải không mua nổi.
Lâm Ngư nhận lấy, bóc vỏ rồi nhanh chóng bỏ vào bát cháo của Ngụy Thanh Sơn: "Huynh làm việc, ăn đi."
Lòng Ngụy Thanh Sơn mềm nhũn, không từ chối nữa, ăn hết trứng trong bát.
Ăn xong, Lâm Ngư dọn dẹp bát đũa, vẫn dùng nước lạnh để rửa. Ngụy Thanh Sơn thấy vậy, nhíu mày: "Sao không dùng nước nóng?"
"Không lạnh."
Nhà hắn không thiếu củi, hắn là một hán tử, lên núi kiếm củi chẳng lẽ lại thiếu phần mình dùng.
Ngụy Thanh Sơn nghiêm mặt nói: "Trước tháng ba, giặt giũ, nấu nướng gì cũng phải dùng nước nóng. Trong nhà không thiếu củi, hết thì ta lên núi kiếm."
"Không lạnh, không lạnh mà." Lâm Ngư nhỏ giọng phản bác.
"Làng bên có một phu lang mùa đông rơi xuống sông, đại phu nói bị nhiễm lạnh, có thể không sinh được. Cho dù vì muốn có con, sau này cũng phải dùng nước nóng."
Ngụy Thanh Sơn bịa ra một câu chuyện, sợ khi hắn không ở nhà, Lâm Ngư lại dùng nước lạnh.
"Không, không sinh được?" Lâm Ngư sợ hãi, lắp bắp. Một phu lang không thể sinh con thì cuộc sống sẽ khó khăn biết nhường nào.
"Ừ."
Lâm Ngư thật sự bị dọa sợ. Ca nhi ở Đại Chiêu vốn đã ít hơn nữ nhi, lại khó sinh nở, nhà nào khá giả một chút đều muốn cưới nữ nhi.
Hơn nữa, cuộc sống của y ở nhà họ Triệu đã không dễ dàng, nốt ruồi son ở đuôi mắt lại nhạt, Lâm Ngư thật sự sợ mình không thể sinh con cho Ngụy Thanh Sơn.
Thấy Lâm Ngư đã nghe lời, Ngụy Thanh Sơn lại nói tiếp: "Sau này mỗi sáng ăn một quả trứng, ta lên núi săn bắn rồi, chuyện ăn uống không được bạc đãi bản thân, không nuôi dưỡng tốt thân thể thì sao sinh con được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!