Chương 6: (Vô Đề)

Ngụy Thanh Sơn đến gần, thấy tiểu phu lang của mình e lệ trốn trong chăn, tóc xõa trên gối, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn, chớp chớp hàng mi không dám nhìn hắn.

Ngụy Thanh Sơn bị kích thích đến mức mắt đỏ ngầu, chàng trai trẻ tuổi đến cả việc thổi đèn cũng quên, cứ thế bước đến mép giường. Càng gần Ngụy Thanh Sơn, Lâm Ngư càng chớp mắt mạnh hơn, nước mắt lưng tròng chực rơi, ngay cả đuôi mắt cũng ửng hồng.

Lâm Ngư run rẩy khẽ nói: "Thổi, thổi đèn."

Ngụy Thanh Sơn lúc này mới nhớ ra mình quên thổi đèn, hắn khẽ ho một tiếng để che giấu sự lúng túng, thổi tắt đèn rồi đi về phía giường.

Lâm Ngư sợ hãi đến muốn khóc. Lý thẩm đã dặn y cứ nằm yên, rồi ôm lấy tướng công, còn lại không cần lo lắng, đau một chút sẽ qua.

Lâm Ngư nghe thấy tiếng sột soạt cởi đồ, một thân thể ấm áp áp sát lại. Bàn tay thô ráp chai sạn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt y. Ngụy Thanh Sơn chỉ cảm thấy thật mềm mại, trong đầu căng như dây đàn.

Khi hắn phủ xuống, một đôi tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vòng qua cổ hắn. Sợi dây trong đầu Ngụy Thanh Sơn đứt phựt, mắt đỏ ngầu.

Như dã thú, hắn dùng một tay giữ chặt cánh tay tiểu phu lang trên đỉnh đầu. Lâm Ngư cắn chặt môi không dám lên tiếng.

Tiếng rên thoát ra từ đôi môi khiến Ngụy Thanh Sơn dừng lại. Hắn sờ lên mặt Lâm Ngư, toàn là nước mắt. Đầu óc Ngụy Thanh Sơn bỗng chốc tỉnh táo, nghĩ rằng mình mạnh tay làm Lâm Ngư đau. Đối mặt với mãnh thú cũng không chớp mắt, hắn lại thấy hoảng loạn.

"Xin lỗi, làm đệ đau rồi."

Ngụy Thanh Sơn khoác áo trong vào người, đi thắp đèn dầu. Hắn nghĩ mình vừa rồi mạnh tay làm Lâm Ngư bị thương. Đèn được thắp lên, Lâm Ngư vẫn trốn trong chăn.

Ngụy Thanh Sơn luống cuống: "Để ta xem đệ bị thương ở đâu."

Ngụy Thanh Sơn nhẹ nhàng vén chăn lên, thấy Lâm Ngư không phản kháng mới thở phào nhẹ nhõm. Người trong chăn cuộn tròn người lại, ôm lấy chính mình, những vết sẹo dài trên lưng lộ ra trông thật chói mắt.

Đồng tử Ngụy Thanh Sơn co rút lại: "Ai đánh?"

Có thể thấy những vết thương đã có từ vài ngày trước, nhưng trên người thiếu niên vẫn còn bầm tím, trông rất đáng sợ. Ngụy Thanh Sơn đỡ y dậy, mặc áo trong vào cho y.

Lâm Ngư cắn môi, nước nước mắt rơi lã chã: "Xin, xin lỗi, ta không cố ý."

Lâm Ngư sợ mình làm không tốt sẽ bị Ngụy Thanh Sơn ghét bỏ. Y không cố ý khóc, vừa rồi Ngụy Thanh Sơn nắm vào vết thương trên cánh tay y, quá đau nên y không nhịn được.

"Ai đánh?" Giọng Ngụy Thanh Sơn trầm xuống.

"Thái, Thái Xuân Hoa."

Ngụy Thanh Sơn thở dài trong lòng, cuộc sống của Lâm Ngư ở nhà họ Triệu còn khó khăn hơn hắn tưởng. Vết thương trên cánh tay Lâm Ngư đặc biệt nghiêm trọng, vết thương vẫn chưa lành. Lúc nãy nắm lấy cổ tay Lâm Ngư, Ngụy Thanh Sơn sờ thấy, hắn cứ tưởng da tiểu phu lang bị chai sạn.

Bây giờ Ngụy Thanh Sơn mới biết mình vừa rồi mạnh tay chạm vào vết thương của Lâm Ngư, hắn hối hận, sao lại lỗ mãng như vậy.

Ngụy Thanh Sơn khoác áo ngoài cho Lâm Ngư, tìm thuốc trị thương trong phòng. Là thợ săn, thứ hắn không thiếu nhất chính là thuốc trị thương. Hắn lặng lẽ ngồi xuống mép giường, xử lý vết thương nghiêm trọng trên cánh tay Lâm Ngư: "Hơi đau một chút, sẽ khỏi ngay thôi."

Lâm Ngư gật đầu: "Xin lỗi."

Đều tại y, làm Ngụy Thanh Sơn mất hứng.

Ngụy Thanh Sơn đang tập trung bôi thuốc cho Lâm Ngư, nhất thời không để ý đến lời xin lỗi mang hàm ý sâu xa này. Lâm Ngư bị đau, muốn rụt lại, đây là phản xạ vô thức hình thành qua nhiều năm, đau thì phải trốn. May mà Ngụy Thanh Sơn giữ chặt cổ tay y, không để y làm đổ lọ thuốc.

Bôi thuốc xong, Ngụy Thanh Sơn dùng vải trắng băng bó lại: "Ba ngày nay đừng để dính nước."

Ngụy Thanh Sơn lại lấy rượu thuốc: "Nằm sấp xuống, ta bôi thuốc cho lưng đệ nữa."

Lâm Ngư ngoan ngoãn nằm sấp xuống giường, áo trong trắng muốt dồn lên eo. Tâm tư trong lòng Ngụy Thanh Sơn đã tan biến từ lâu, chỉ còn lại sự xót xa khi nhìn thấy tấm lưng gầy guộc của thiếu niên, xương bướm lộ rõ, những vết roi tím bầm chằng chịt trên làn da trắng nõn.

Hắn đổ rượu thuốc ra tay, xoa nóng rồi xoa bóp tan máu bầm cho thiếu niên. Lâm Ngư cắn chặt môi không dám lên tiếng. Vừa rồi quá đau nên y mới không nhịn được khóc, cơn đau này so với lúc bị cữu ma đánh còn nhẹ hơn nhiều.

Ngụy Thanh Sơn mặc áo lại cho y: "Ngủ đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!