Chương 44: (Vô Đề)

Ngụy Thanh Sơn nếm thử một miếng, không tiếc lời khen Lâm Ngư: "Ừm, ngon hơn trước rồi đấy."

Lâm Ngư cũng thấy ngon hơn nhiều, mà nhìn cũng bắt mắt hơn: "Ta múc một ít cho Đông ca nhi ăn thử."

Lâm Ngư còn chưa ra khỏi cửa thì Tang nương đã bưng bát sang: "Ngư ca nhi lại luộc lòng lợn à, ta ngửi thấy mùi thơm từ trong nhà rồi."

Mùi thơm hôm nay thật sự quá bá đạo, nghe hai người nói đã nấu xong, thị liền bưng bát sang ngay. Lâm Ngư khéo tay, tuy chỉ là lòng lợn, nhưng làm ra không hề kém thịt.

Trước đây, lòng lợn luộc bán từng khúc một, Lâm Ngư phát hiện bây giờ cắt thành từng miếng nhỏ sẽ thấm vị hơn. Trên mặt nồi là một lớp mỡ đỏ óng ánh, nhìn rất hấp dẫn.

Lâm Ngư múc cho thị một muôi: "Thử xem, ta đổi công thức rồi, xem mùi vị thế nào?"

Tang nương nếm thử một miếng, liên tục khen ngợi: "Ừm! Vẫn là Ngư ca nhi có cách, ngay cả lòng lợn cũng có thể làm ngon như vậy."

Lâm Ngư được khen, mắt sáng long lanh. Hai người đang nói chuyện thì lại có người bưng bát sang: "Ngư ca nhi hôm nay lại làm món gì thế, thơm đến tận nhà ta rồi."

Là bà lão sống đối diện nhà cậu, ông lão nhà bà thích uống rượu, trước đây đã đến mua mấy lần. Lâm Ngư múc cho bà một muôi đầy, một muôi này lòng và đậu tương cũng được một bát, Lâm Ngư cho rất hào phóng.

"Đại nương, cháu đổi công thức rồi, giá vẫn như cũ, sáu văn một bát."

Bà lão đưa tiền: "Ngửi thơm hơn trước rồi, ông nhà ta vừa rồi còn giục ta mau mua về cho ông ấy nhắm rượu."

Bà lão vui vẻ bưng bát đi, Lâm Ngư mới rảnh rang múc một bát mang sang cho Hà Đông Đông. Đông ca nhi thích ăn mấy thứ này, lần này cậu đổi công thức, Đông ca nhi chắc chắn sẽ càng thích.

Lâm Ngư bưng bát đi, lúc đến thì Thạch Đầu nương đang nấu cơm, Hà Đông Đông ngồi trong sân bóc lựu ăn: "Đông ca nhi."

Hà Đông Đông thấy Lâm Ngư mang đồ ăn đến, mắt sáng lên, vội vàng đứng dậy: "Ngư ca nhi, huynh mang gì đến thế, thơm quá!"

Hà Đông Đông đứng dậy hơi mạnh, Thạch Đầu đang làm mộc giật mình: "Từ từ thôi."

"Thử xem thế nào, hôm nay ta thử cách mới."

Lòng vừa ra khỏi nồi còn nóng hổi, Hà Đông Đông ngửi thấy mùi thơm liền nuốt nước miếng, không đợi Thạch Đầu lấy đũa, y liền đưa tay cầm một miếng, mắt sáng rực: "Ngon!"

Thạch Đầu vội vàng đưa đũa cho y: "Ăn từ từ thôi."

Lâm Ngư thấy Hà Đông Đông thích cũng rất vui: "Ta thấy ngon hơn trước rồi đấy."

Hà Đông Đông ăn đến hai má phồng lên: "Đâu chỉ là ngon hơn, mà là ngon lắm luôn!"

"Xuân ca nhi sinh rồi, sinh con trai, đệ biết chưa?"

Hà Đông Đông gật đầu lia lịa: "Biết rồi, biết rồi, ba hôm nữa chúng ta đến thăm y."

"Ừ, ta cũng định vậy, nên mới đến hỏi đệ."

Thạch Đầu nương đang xào rau trong bếp, thấy Hà Đông Đông ăn liền múc hai bát cơm mang ra: "Đông ca nhi, lại đây, ăn với cơm cho nhiều vào, Ngư ca nhi cũng ăn chút đi, đừng đi vội, ở đây ăn cơm, rau sắp xào xong rồi."

Hà Đông Đông dạo này ăn không ngon miệng, ăn ít hơn trước, trước đây còn thích ăn thịt, bây giờ nhìn thấy mỡ là không nuốt nổi, chỉ ăn được đồ thanh đạm, mặt gầy đi trông thấy, làm nương Thạch Đầu xót ruột. Thấy Đông ca nhi có món khoái khẩu, bà liền mang cơm ra cho y ăn thêm.

"Cảm ơn nương." Hà Đông Đông hai má phồng lên, nhận lấy bát cơm.

Thạch Đầu nương còn nói: "Ngư ca nhi, ngươi cũng ăn đi, ta làm cơm xong ngay đây."

"Đại nương không cần đâu, Thanh Sơn còn ở nhà đợi ta về ăn cơm, ta về trước đây." Lâm Ngư từ chối không ở lại ăn cơm.

Nương Thạch Đầu vội vàng bỏ mấy quả lựu vào túi cho cậu: "Mang về ăn đi, nhà còn nhiều lắm."

Lâm Ngư cảm ơn rồi cầm mấy quả lựu về. Cây lựu nhà họ Thạch được chăm sóc rất tốt, quả nào cũng to bằng nắm tay Ngụy Thanh Sơn, ngọt thanh xen lẫn chút chua, Lâm Ngư rất thích. Mấy quả lần trước Thạch Đầu mang đến cậu đã ăn hết, lần này lại được cho thêm mấy quả, Lâm Ngư định ăn từ từ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!